Chương 116

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 116

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Tiếng động vừa rồi là gì thế?” Đỗ Yểu Yểu đi vào phòng, ngạc nhiên hỏi.
Tống Hành Giai tháo đấu lạp xuống giúp nàng, nghĩ ngợi rồi đáp: “Chắc là hàng xóm vừa dọn tới bị ngã.”
Hắn ta nghe thấy ai đó la lên “Công tử!” gì đó. Tiền thuê tiểu viện này rất rẻ, chất lượng cũng bình thường, trời mưa nên sân khó thoát nước dẫn đến đường đi rất trơn trượt.
Chỉ là một nhạc đệm nhỏ nên Đỗ Yểu Yểu không để trong lòng. Hàng mày thanh tú giãn ra, nàng cảm thán: “Chuyện của Đỗ Văn Vũ ở Kinh Thành đã giải quyết xong, bị phạt ba năm không được tham gia khoa cử. Muội thật sự không biết phải cảm ơn Lâm Thư Ngạn thế nào đây!”
Đã nợ thì phải trả. Tống Hành Giai lấy ba tờ ngân phiếu một trăm lượng ra khỏi tay áo: “Yểu Yểu, muội cầm số tiền này đi.” Trong số tiền này có hai trăm lượng trước đây Đỗ Yểu Yểu đã chia cho Đỗ Lan và một trăm lượng Tống Hành Giai dành dụm được gần đây.
“Muội có mà.” Đỗ Yểu Yểu từ chối: “Biểu ca còn phải chăm nom cho cô mẫu và Tống Lân nữa, cần tiền vào nhiều việc lắm!”
“Yểu Yểu!” Hai người đẩy qua đẩy lại, cuối cùng Tống Hành Giai chộp lấy tay nàng, giữ trong lòng bàn tay thật chặt và gằn từng chữ một: “Đừng khách sáo với ta như thế!”
“Huynh…” Đỗ Yểu Yểu vùng vẫy.
Tống Hành Giai càng nắm chặt tay nàng hơn, lòng bàn tay hắn ta đã ướt đẫm mồ hôi. Hắn ta nhìn thẳng vào mắt nàng, ngỏ lời: “Yểu Yểu, ta muốn chăm lo cho muội, muội có thể cho ta một cơ hội không?” Rồi Tống Hành Giai bồn chồn nuốt nước miếng: “Mặc dù ta biết là đã quá muộn để nói câu này…”
Đỗ Yểu Yểu đã từng tưởng tượng ra cảnh Tống Hành Giai tỏ tình với mình ở hiện đại vô số lần. Song, bây giờ nghe được câu nói ấy, trong lòng nàng lại không hề gợn sóng.
Thậm chí, nàng còn ôm suy nghĩ vừa đáng sợ vừa buồn cười rằng: Thẩm Giai có tính chiếm hữu rất cao, hắn mà biết hai người họ dây dưa với nhau thì có khi sẽ nổi điên lên, đòi giết cả nhà Tống Hành Giai mất. Nếu vậy thì nàng thật sự không cản nổi đâu.
“Muội phiền phức lắm.” Đỗ Yểu Yểu khẽ cười, lấy tay kia gỡ ngón tay Tống Hành Giai ra rồi nhẹ nhàng nói nhanh: “Biểu ca hãy sống tốt bên cô mẫu và Tống Lân đi. Sau này, nếu biểu ca thích cô nương nào thì người biểu muội này hứa sẽ không thiếu một phần quà cáp của huynh.”
“Yểu Yểu à.” Tống Hành Giai không nỡ buông nàng ra, nắm lấy cánh tay nàng: “Với ta, muội không hề phiền phức…”
Đỗ Yểu Yểu hất tay hắn ta ra, nghiêm túc nói: “Muội từng có phu quân, huynh cũng từng có thê tử, cả hai chúng ta đều đã trải qua quá nhiều thứ. Có một số chuyện nên bỏ lại ở quá khứ sẽ tốt đẹp hơn. Giờ chúng ta đừng miễn cưỡng kéo dài sự tốt đẹp ấy nữa.”
Ngụ ý nàng từ chối hắn ta.
Và thừa nhận rằng trong lòng nàng từng có bóng hình hắn ta, nhưng chỉ là đã từng mà thôi.
Tống Hành Giai sững sờ một lúc thì gượng cười: “Cũng phải.” Sau đó, hắn ta dặn dò nàng: “Sau này muội có gặp khó khăn gì thì cứ nói với ta, nếu giúp được thì ta sẽ cố gắng hết sức.”
Đỗ Yểu Yểu không thốt một lời nào về chuyện của mình và Thẩm Giai, nhưng Tống Hành Giai đã lờ mờ nhận ra nàng có lẽ đã bị tổn thương rất sâu sắc.
Càng không nhắc đến một câu, càng tỏ ra thản nhiên, điềm tĩnh bao nhiêu càng chứng minh đó là vết sẹo trong lòng không ai được nhìn thấy bấy nhiêu.
“Có câu này của biểu ca thì Yểu Yểu yên tâm rồi!” Đỗ Yểu Yểu luôn miệng tự hào tình nghĩa biểu huynh muội thời cổ lớn với Tống Hành Giai.
Tống Hành Giai nở nụ cười khiên cưỡng, hỏi: “Muội đã có kế hoạch gì cho sau này chưa?”
Thật ra hắn ta đang bóng gió hỏi chuyện tình cảm của Đỗ Yểu Yểu.
Đỗ Yểu Yểu không suy nghĩ sâu xa mà thẳng thắn bộc bạch tình hình ở Ngô Hưng của mình: “Muội mở một tiệm ăn nhỏ bán rượu và đồ nhắm ở Ngô Hưng. Rượu có rượu trái cây và hoa tửu, đồ nhắm thì đủ cách chế biến, tương tự như điểm tâm sáng kiểu Quảng Đông ở thời hiện đại chúng ta vậy. Cũng vì người Ngô Hưng cũng ăn khá thanh đạm nữa.”
Nàng sảng khoái mời: “Nếu sau này biểu ca đến Giang Nam thì hoan nghênh huynh đến tiệm ăn của muội thưởng thức nhé.”
“Được thôi.” Tống Hành Giai thầm cảm thán, nàng vẫn là một người con gái tràn trề sức sống, tích cực và luôn hướng về phía trước như xưa.
Đỗ Yểu Yểu đảo đôi mắt đen láy qua, bộc bạch: “Muội đến Thanh Châu cũng được vài ngày rồi, phải quay về làm ăn kiếm tiền thôi, không là không trả nổi tiền thuê mặt bằng mất.” Thật ra Đỗ Yểu Yểu không nghèo đến mức đó, chẳng qua là do nàng không muốn bầu không khí vào thời khắc chia ly buồn bã vậy thôi.
“Thế sao muội còn chưa chịu lấy tiền!” Tống Hành Giai dúi ngân phiếu vào tay nàng. Hắn ta ngập ngừng mãi, cuối cùng vẫn hỏi: “Yểu Yểu, sau này muội sẽ thành hôn với Đại Sơn sao?”
Đại Sơn là người phu xe hộ tống Đỗ Yểu Yểu đến Thanh Châu, nghe nói đó là ân nhân đã cứu mạng nàng.
Đỗ Yểu Yểu chỉ rút một tờ cho mình rồi trả hai trăm lượng còn lại cho Tống Hành Giai: “Thôi, muội nhận của biểu ca một trăm lượng thôi, xem như muội trả tiền ăn ở vậy.”
Rồi nàng chỉ vào cái bụng tròn xoe của mình, cười nói: “Còn chuyện cưới gả thì khó nói lắm, trông vào duyên phận mai này thôi.”
Tống Hành Giai biết Đỗ Yểu Yểu cố ý cải trang thành phụ nữ có thai để ra ngoài suôn sẻ hơn. Thấy thái độ nàng không chắc chắn, hắn ta cố gắng tìm cơ hội cho mình: “Dù gì Đại Sơn cũng là người cổ lớn, nếu có thể… Ừm…” Hắn ta chỉ mớm lời rồi thôi: “Chúc Yểu Yểu lên đường bình an.”
“Đa tạ.” Đỗ Yểu Yểu không đáp lại.
Trái tim nàng nay đã lặng như làn nước.
Nhớ lại những hồi ức rung động và bồi hồi khi ở bên Thẩm Giai, nàng tự nhủ.
Phải chăng nàng đã phải lòng tên ngựa giống cổ lớn ấy mất rồi?

Bình luận (0)

Để lại bình luận