Chương 1168

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 1168

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Lục Nhất Hoài dùng nụ hôn để phong bế môi cô, mùi khai lưu chuyển trong miệng nhau, gương mặt nhỏ nhắn của cô nhăn lại né tránh, lại bị Lục Nhất Hoài túm về.
“Tránh gì mà tránh.”
Hàng trăm cái miệng nhỏ nhắn đang gặm cắn côn thịt của anh ta, Lục Nhất Hoài vừa hôn cô vừa bắt đầu luật động, đồng thời đem toàn bộ hương vị trong miệng đút cho cô.
Cơ bắp trên lưng người đàn ông rắn chắc, eo run run chập trùng.
Mới đầu Lâm Chi Nam run rẩy dữ dội, bụng dưới gần như sắp nổ tung, chua xót và trướng, nhưng dần dần cảm giác ê ẩm sưng thành ngứa, chân cô cuộn lại để trên eo anh ta, theo động tác của anh ta đung đưa.
Trong phòng an tĩnh chỉ có tiếng thở dốc không ngừng vang vọng, lúc mới đầu động tác của anh ta không quá nhanh, lại rất nặng, mỗi lần đu.ng đều khiến eo cô tê rần.
Cố tình cô còn nâng mông lên nghênh hợp với anh ta, khát vọng càng nhiều, càng sâu.
“Nhất Hoài, sâu một chút… ách.”
Trong bóng đêm, ánh mắt anh ta như sói đói, chăm chú nhìn cô.
Thời gian dần trôi qua, Lục Nhất Hoài càng lúc càng nhanh, anh ta đứng thẳng dậy đưa hai chân cô khiêng ở l ng ngực, đỉnh eo mông chọc vào càng thêm mãnh liệt.
Cô níu lấy gối đầu kêu lên giống như thoải mái, bụng nhỏ phình lên rung động không thôi, cố tình bên hông duyên dáng thu vào, mãi cho đến khi bờ mông vểnh lên phóng xuất.
Cơ thể này từ lúc 18 tuổi đã bắt đầu thấy tuyệt sắc, bây giờ mới chính là lúc phong hoa nhất, giống như đóa hoa ăn thịt người câu anh ta vào bất kỳ lúc nào.
Giữa hai chân cô đang nuốt lấy cự vật của anh ta, Lục Nhất Hoài nhìn mà trong mắt nhiễm lên mấy phần điên cuồng, sinh ra xúc động muốn phá hủy cô.
Anh túm lấy cổ tay của người phụ nữ, hung hăng đảo, hôn trực tiếp từ ngực cô đi lên.
Giữa hai chân Lâm Chi Nam bị anh ta nặng nề hữu lực đỉnh vào, cắm đến ngất đi, dần dần cô không chịu nổi, liếm cằm anh ta để anh ta chậm một chút.
“Nhất Hoài… nhẹ một chút… hu hu hu.”
Cơ thể cô bị đỉnh đến không ngừng hướng về phía trước, lại bị anh ta nắm lấy bả vai vững vàng mang về, Lục Nhất Hoài vùi đầu ở chỗ sâu cổ cô, mút cần cổ cô, eo nhanh chóng rút ra lại hung hăng thẳng tiến, từng chút nhanh chóng thao cô.
Lục Nhất Hoài thở hổn hển, trong giọng điệu là vẻ du côn khiến người ta chết chìm.
“Không nhẹ được.”
“Chậm không được, nặng cũng không được, không thể chuyện gì cũng đều theo ý em.”
Cô hé miệng lại không đáp được gì, hai đùi ở bên eo anh ta đong đưa, động tác rút ra lại mãnh liệt đâm vào tới lui.
Cô khóc nức nở, anh ta lại càng mạnh, càng hưng phấn đâm chọc dữ dội.
“Em khóc gì chứ?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận