Chương 117

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 117

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

:

Triệu Mạc cầm lấy ly trà đặc uống cạn:

“Anh không nặng mặt, không ai nợ tiền anh.”

Anh chỉ là không thoải mái, nhưng cũng không muốn cùng Uyển Uyển tranh cãi chuyện nhỏ nhặt này, cho nên anh chỉ có thể chính mình giận dỗi..

Ngô Uyển Uyển đi tới, trực tiếp ngồi vào trong lòng anh, vòng tay qua cổ anh:

“Vậy thì đừng tức giận, được không?”

Triệu Mạc sững sờ nhìn cô vợ bé bỏng nhào vào lòng ngực. Đây là lần đầu tiên cô ấy chủ động như vậy.

“Anh không tức giận.”

Triệu Mạc vòng tay qua eo cô thổ lộ:

“Chỉ là anh cảm thấy có chút không thoải mái. Anh đã không rộng lượng đến mức không quan tâm đến việc tình địch xuất hiện trước mặt mình.”

Ngô Uyển Uyển cười nói:

“Không ngờ anh lại nhỏ nhen như vậy. ”

“Đúng vậy, tôi nhỏ nhen.”

Triệu Mạc cũng không phủ nhận, nhìn thấy Uyển Uyển mỉm cười vui vẻ sau khi gặp Lý Phụng Đức, anh đã ghen tuông.

Dù anh ấy có nói không quan tâm nhưng trong thâm tâm anh ấy cũng không thể làm được.

Ngô Uyển Uyển cụp mắt suy nghĩ một lúc rồi ngước mắt lên nhìn anh, nhưng dùng tay cởi cúc váy.

Từng chiếc cúc áo màu trắng lần lượt được cởi ra, lộ ra chiếc áσ ɭóŧ màu trắng tinh bên trong, bởi vì hôm nay đi ra ngoài, cô mặc áσ ɭóŧ mở phía trước, áo ngực bao bọc bầu vú xinh đẹp được cô thả ra.

Cô giải phóng cặρ √υ” của mình ra khỏi áσ ɭóŧ. Cặρ √υ” xinh xắn đã tích sữa và sưng lên, không cần người chạm vào, hai núʍ ѵú đã chảy đầy sữa tươi. Cô dùng tay ôm lấy bầu ngực của mình và đưa vào miệng anh:

“Anh đừng tức giận, em sẽ cho anh bú sữa. ”

Triệu Mạc nhìn dáng vẻ mê người của cô, yết hầu của anh lăn lộn, cô vợ nhỏ chủ động càng thêm hấp dẫn.

Anh nuốt nước bọt để không có vẻ quá sốt ruột.

Nhưng lòng bàn tay to thô ráp đã xoa bóp mông cô, anh cúi đầu, há miệng ngậm lấy đầṳ ѵú của cô, mút mạnh, sữa tươi chảy ra thơm ngọt cũng bị anh hút vào trong miệng.

Triệu Mạc rốt cuộc nhịn không được, uống một hơi cạn sạch.

Ngô Uyển Uyển cảm nhận được sức mạnh của việc bú sữa của anh, ôm lấy đầu anh bằng cả hai tay và mềm mại dựa vào lòng ngực anh.

Sau khi Triệu Mạc ăn xong một bên, anh chuyển sang bên khác và uống hết sữa từ hai bầu vú của cô.

Ngô Uyển Uyển chủ động khoanh chân ngồi ở trên đùi của anh, vén váy của cô lên, vén quần của anh ra, lấy côn ŧᏂịŧ sưng tấy của anh ra, vén quần mình, cầm lấy côn ŧᏂịŧ, theo bên trong qυầи ɭóŧ mà xoa nắn, cọ vào miệng huyệt, cô hơi nghiêng người, đưa dươиɠ ѵậŧ vào hoa huyệt, chậm rãi ngồi xuống.

“Ưm …”

Ngô Uyển Uyển cắn môi, cảm giác được hoa huyệt của mình mở ra một chút, côn ŧᏂịŧ mập mạp của anh từ từ tiến vào, cuối cùng dừng lại khi nó chạm đến hoa tâm của cô.

Triệu Mạc chưa từng nghĩ sẽ có ngày vợ mình phát tình, vẫn là ban ngày ban mặt …

Hai người đang ngồi trong phòng khách, cửa mở toang, hướng ra sân, chỉ có cửa sân được khóa lại, cô không tự chủ được mà tự mình ngồi lên.

Triệu Mạc yêu bộ dạng này của cô đến chết đi sống lại, anh dùng hai tay nắm lấy eo cô không chịu buông ra:

“Uyển Uyển, sao đột nhiên em lại dâʍ như vậy?”

“Em sợ anh không vui.”

Ngô Uyển Uyển ôm anh, cả người nhấc lên trên, côn ŧᏂịŧ đi ra ngoài của âʍ ɦộ chặt chẽ của cô, và khi cô ngồi xuống, côn ŧᏂịŧ lại chìm vào trong âʍ ɦộ non nớt của cô.

Theo động tác của cô, sung sướиɠ dần dần tăng lên, Triệu Mạc cố nhịn sự bồn chồn của cơ thể, rất thích cô chủ động lấy lòng anh, thực sự là con khóc mẹ mới cho ăn.

Có vẻ như thỉnh thoảng anh ấy nổi giận cũng khá tốt.

Triệu Mạc hạ quyết tâm rằng thỉnh thoảng anh sẽ giả vờ tức giận để tận hưởng sự chủ động của Uyển Uyển.

Bình luận (0)

Để lại bình luận