Chương 117

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 117

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Ăn xong bữa sáng, khôi phục thể lực xong, Hàn Lỗi lại tiếp tục lấy lí do “Tiểu biệt thắng tân hôn”, dụ dỗ tôi cùng với anh yêu yêu, vấn đề là, tôi cũng cam tâm tình nguyện bị dụ dỗ như vậy.

Cho nên, cả một ngày đó, bàn bếp, nhà tắm, ghế salon, trên giường lớn…gần như nơi nào cũng để lại dấu vết chúng tôi hung hăng “giày xéo”.

Thật là phóng túng a phóng túng, xấu mặt a xấu mặt.

Lại là một ngày sáng sớm, Hàn Lỗi tinh thần rõ ràng rất phấn chấn lôi kéo tôi cùng nhau đi làm.

Bởi vì vô duyên vô cớ được nghỉ một tuần, vừa đi làm đã hiện lên vẻ mặt mệt mỏi rõ ràng, thế nên tôi buộc phải nghênh đón ánh mắt mập mờ của một đám đồng nghiệp cả nam lẫn nữa, độc thân hoặc đã có chồng lao tới “bức cung”.

Nói giỡn, tôi Hạ Anh là ai chứ, nếu đơn giản thế đã “Đầu hàng” dưới sự bức cung của mọi người thì thật mất mặt a, hơn nữa trên người tôi nơi nào cũng không dày, chẳng may mặt lại là thứ dày nhất, thế nên cả đám đều bị cái kẻ mặt dày này đuổi đi, còn lại mình tôi phe phẩy cái khăn YY(tự sướng) một hồi đến lúc cao hứng hài lòng mới thôi.

Buổi trưa lúc nghỉ ngơi, tôi ở trên sân thượng vô tình gặp gỡ Tần Hạo.

“Này! Tiểu Hạo Hạo! Đã lâu không gặp a!” Tôi vui vẻ chào hỏi với hắn.

Rất hiếm khi có lúc Tần Hạo không hề kháng nghị cách gọi của tôi mà nghiêm túc chân thành đánh giá tôi rồi nghi ngờ hỏi: “Cô không phải là đang mang thai đấy chứ?”

Tôi nheo lại mắt, ngoài cười nhưng trong không cười hỏi: “Cậu cảm thấy tôi bây giờ thế nào?”

“Ừm…” Hắn đem tầm mắt dừng ở trên bụng của tôi, vươn tay sờ sờ cẳm, gật gù nói: “Xem mặt thì không giống nhưng nhìn cái bụng nhỏ kia thì…”

Hừ, nhân tiện nói móc dáng người của tôi đúng không.

“Tiểu Hạo Hạo!” Tôi đột nhiên cười rất ngọt gọi hắn, “Cậu cảm thấy rơi tự do từ tầng cao nhất xuống tầng dưới sảng khoái đến cỡ nào a?”

“… Tôi sai lầm rồi…”

Trở lại nhà trọ, sau khi bước vào thang máy, tôi vui mừng phát hiện mình lại thêm một hàng xóm mới.

Kể từ khi gia đình Lưu Tĩnh chuyển vào, tầng lầu này của chúng tôi càng ngày càng có nhân khí.

Đội dọn nhà cùng Hà Dịch và Lưu Tĩnh khiêng rất nhiều đồ dùng gia dụng từ trong thang máy ra ra vào vào, bận rộn không hết việc.

Bởi vì nhà của chúng tôi ở phía trong cho nên cần phải đi qua cái cửa lớn đang có rất nhiều người tới lui không ngớt kia.

Vì tò mò, tôi không nhịn được thò đầu vào bên trong liếc nhìn.

Ừm, rất hỗn loạn…

Nhưng mà tôi có thể xác định một chuyện, chủ nhân của cái nhà này chính là một người đàn ông.

Tôi phải hình dung người hàng xóm mới tới này là một người đàn ông như thế nào đây a?

Vóc người thon dài, làn da trắng nõn, áo sơ mi dài tay, quần rộng thùng thình, có một chút tang thương, mái tóc lộn xộn không cắt ngắn mà hơi dài, vừa vặn che khuất ánh mắt của anh ta, sống mũi cao thẳng, đôi môi so với Hàn Lỗi có chút đầy đặn hơn, cằm thêm chút râu ria nữa.

Dạ, tôi chỉ có thể nói anh ta là một người đàn ông rất có tính nghệ thuật, biết đâu thật sự là một người ham mê nghệ thuật thì sao nhỉ?

(Momo: Ý chị ấy là anh này có vóc dáng của người làm nghệ thuật, kiểu họa sĩ, nhạc sĩ này=]])

Không giống chúng tôi, so sánh với chơi cùng nghệ thuật thì càng giống như là bị nghệ thuật chơi đùa hơn.

Người đàn ông kia đứng ở giữa phòng khách, vừa lúc tầm mắt cùng tôi chạm nhau, anh ta hơi sững sờ một chút, nhưng ngay sau đó liền mỉm cười gật đầu, vì lễ phép, tôi cũng gật đầu mỉm cười theo, chẳng qua là, tôi vừa muốn cười liền phát hiện trước mắt tối sầm lại, nghi ngờ chăm chú nhìn một chút, nguyên lai là không biết từ lúc nào mình lại đứng sau lưng của Hàn Lỗi, chỉ thấy từ phía sau ót của anh ấy hướng về phía người đàn ông nọ đang đứng bên trong gật đầu, làm cho tôi không nhìn thấy vẻ mặt.

Bình luận (0)

Để lại bình luận