Chương 117

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 117

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chỉ có đôi mắt lộ ra, chứa đầy nước mắt rơi xuống , Vinh Y Ngọc chỉ lắc đầu, cũng đã phí rất lớn sức lực, biểu tình mỏi mệt thống khổ , Tiêu Trúc Vũ nhìn bà như vậy thì khóc mãi .

“Bà ngoại thực xin lỗi, bà ngoại thực xin lỗi, thực xin lỗi.”

“Không sai……” thanh âm già nua khàn khàn , giống như đất cát trên đường ma sát với bánh xe, lạnh run nghẹn ngào: “Con không sai.”

“Ô ô, ô là do con không nhanh chóng trở về thăm bà, thực xin lỗi, Tiêu Tiêu có sai, đều là Tiêu Tiêu không tốt, bà ngoại , bà đừng có việc gì.”

Bạch Dương dựa vào phía sau cửa phòng bệnh khép hờ , lẳng lặng nghe xôn xao bên trong.

Vinh Y Ngọc trừ bỏ đầu, toàn thân đều đã không thể động đậy nổi, nửa người dướ của bà bị liệt rất nghiêm trọng, thậm chí ngay cả khi muốn vuốt ve khuôn mặt cô , bà cũng không làm được.

Thống khổ tra tấn, luân phiên dây dưa lên hai người bên trong. Nếu không có bà làm nơi nương tựa, cháu gái bà dùng nửa đời người yêu thương , luyến tiếc ở trong nhà người khác chịu khổ chịu nhọc.

Tiêu Trúc Vũ khóc mệt ghé vào trên người bà hô hấp, nước mũi cùng nước mắt dính ướt ở bên trong khẩu trang ,hơi thở cô có chút dồn dập, dần dần bình phục, một lúc rất lâu sau , khóc mệt liền nằm ở trên người bà ngủ.

Bạch Dương đợi một chút, mới đi vào phòng bệnh, nhìn thấy cô rốt cuộc ngừng khóc, lão nhân trên giường cũng đang nhìn chằm chằm hắn.

Tiêu Trúc Vũ tỉnh lại, thì đã ở trên giường khách sạn, khẩu trang của cô cũng bị tháo xuống, trên mặt bôi đầy thuốc.

Bạch Dương đang gọi điện thoại, thanh âm của hắn trời sinh liền có một cổ uy hiếp lực từ tính, người mới vừa tỉnh ngủ bị thanh âm này dọa sợ, bắt lấy chăn chỉ dám lộ ra đôi mắt.

Chờ hắn gọi điện thoại xong, quay đầu, nhanh chóng đi về phía cô , cô sợ tới mức nhanh chóng nhắm mắt lại, chăn cũng xốc lên.

“Trên mặt mới vừa bôi thuốc xong, đừng dùng chăn chạm vào, ngày mai đưa em đi bệnh viện làm phẫu thuật, hôm nay cái gì cũng không thể ăn.”

“Tôi muốn ở cạnh bà ngoại.” cô cố ý dương mặt, da mặt bị đánh sưng độ dày gia tăng không ít, trong miệng lại tự như chứa hạch đào .

“Được a, vậy đừng muốn chân nữa, dù sao tôi cũng không muốn cái chân này của em.” Bạch Dương đem điện thoại ném trên bàn đầu giường, loảng xoảng một tiếng, cô lại sợ tới mức không nhẹ.

Đã qua liền rất mau quên, tính cách cô trước kia hoạt bát rộng rãi, vô luận bị người khi dễ thế nào đều sẽ không sợ đến như vậy, ở trong tay hắn mấy phen bị tra tấn, giống như mèo con bị đối xử ngược đãi, gặp người liền trốn tránh phát run.

“Kia, tôi làm, Tiêu Tiêu làm, có thể hay không, ở cũng bệnh viện với bà ngoại làm.”

“Không thể, giải phẫu đã có dự định, còn dám nhiều lời thêm một câu tôi i liền hủy bỏ.”

Cô dùng mu bàn tay dùng sức cọ rớt nước mắt, cũng muốn chân, cũng muốn ở cạnh bà ngoại.

Bạch Dương nhìn bộ dáng này của cô , bực bội không biết xuất phát từ đâu mà dâng lên , cố tình bị hắn dạy dỗ thành bộ dáng nhát như chuột.

Kéo ra ngăn kéo, hắn muốn lấy một điếu thuốc ra hút.

Trong ngăn kéo trừ bỏ một hộp que diêm cùng một cái bật lửa ngoại, trống không.

Thật lâu không mở ra cái ngăn tủ này, nhưng hắn nhớ rất rõ ràng, nửa bao thuốc đặt ở trong này.

“Tiêu Trúc Vũ, em trộm thuốc của tôi.”

“Tôi không có, tôi không có trộm thuốc của cậu!”

“Em đem thuốc của tôi trộm đi đâu !” Hắn thấp giọng quát: “Chuyện mua thuốc tránh thai tôi còn chưa tính sổ với em, lại đến một chuyện khác, chuẩn bị tâm lí tốt chịu trừng phạt của tôi chưa, hả?”

Mắt đen như vực sâu, nói ra lời hăm dọa , Tiêu Trúc Vũ biết rất rõ ràng hắn sinh khí lên có bao nhiêu đáng sợ, nếu cô nói, Bạch Dương không thích nghe đến tên của Tô Hòa Mặc , tựa hồ sẽ càng đáng sợ.

“Tôi không trộm.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận