Chương 117

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 117

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Đích thật là như vậy, rất cảm ơn cô giúp tôi hiểu được nhiều chuyện như vậy.”

Từ cuối cùng vừa rơi xuống, kẻ dùng súng chỉ vào người tài xế cả kinh, lập tức kịp phản ứng, ngón trỏ dùng lực giữ lại cò súng nhưng mà tài xế động tác nhanh hơn, tốc độ nhanh như chớp đến gần sát tên kia, một tay trong nháy mắt đã chế trụ cổ tay của kẻ kia, tiếng xương cốt bị bẻ gãy rõ ràng vang lên đồng thời hắn giơ chân đá tên còn lại còn chưa kịp phản ứng, động tác đó vẻn vẹn phát sinh trong nháy mắt, hai người đàn ông bị đá ngã xuống đất.

Trước một khắc súng còn trong tay đối phương thì hiện tại đã trong tay tài xế, hắn nhắm ngay người đàn ông nằm trên mặt đất bóp cò, một tiếng nổ vang lên, viên đạn bắn vào đùi người kia, hắn phát ra một tiếng kêu rên, hai tay chăm chú đè đùi.

Người tài xế hừ lạnh một tiếng, vẻ mặt hung ác nham hiểm,“Tôi ghét nhất có người cầm súng chỉa vào đầu tôi.”

“Anh! Làm sao có thể!?” Lục Nhã thấy rõ mặt tài xế liền kinh hãi trừng lớn hai mắt, vẻ mặt không thể tin,“Phượng Dạ Diễm, anh chừng nào thì………… Không có khả năng …… Rõ ràng…….” Nàng không cách nào tiếp nhận liên tiếp lắc đầu,“Chết tiệt!” Nàng thấp chú một tiếng, cắn răng phẫn nộ nắm chặt hai đấm.

Phượng Dạ Diễm ôm Tô Mộ Thu ôm vào trong ngực, họng súng thẳng tắp chỉ vào Lục Nhã, tình thế lập tức nghịch chuyển.

Tô Mộ Thu ngửa đầu nhìn một bên mặt của hắn, không tự giác hốc mắt hơi nóng, vô ý thức ôm thật chặt hắn.

Cánh tay hắn ôm nàng buộc chặt vài phần, không nói gì, mắt phượng hung ác thẳng tắp bắn về phía Lục Nhã,“Dám dụng kế lên chúng tôi, cô đã hạ quyết tâm phải chết?” Lạnh lùng lời nói không chứa bất cứ tia cảm tình nào.

Lục Nhã như cũ không thể tin tình thế trước mắt, thất kinh, thân thể tinh tế run rẩy, thì thào tự nói,“Không có khả năng…….. Tôi rõ ràng thấy các anh……. Tôi……. Các anh…… Các anh rốt cuộc khi nào thì………” Nàng nói năng lộn xộn thấp lẩm bẩm.

“Đầu tiên, cô đánh giá thấp năng lực của chúng tôi, tiếp theo, cô đánh giá thấp sự tin tưởng của chúng tôi đối Thu nhi, đây là của chỗ thất bại của cô, lần sau đừng có dùng tư duy ngu xuẩn để đoán suy nghĩ chúng tôi, không, sẽ không còn có lần sau .” Phượng Dạ Diễm híp híp mắt, trong mắt hiện lên khắc nghiệt hàn mang,“Chúng tôi đã cho cô một cơ hội, nếu như không phải nể tình Lục bá bá, bọn tôi không có khả năng buông tha cô. Ở nước ngoài hưởng thụ sự phục vụ bọn tôi cung cấp không phải rất tốt sao? Làm gì phải trở về chịu chết.”

Nghe vậy, Lục Nhã cả thân thể run hơn, nàng cắn răng trừng mắt, một bộ rất thê lương,“Cái gì là phục vụ tốt! Có ai có thể tiếp nhận mỗi ngày bị mười người đàn ông………. Bị bọn họ……….” Nàng chăm chú cắn môi dưới, nói không được.

“Đã không hài lòng, vậy đi chết đi!”

Phượng Dạ Diễm lạnh lùng nói.

“Anh…….Anh………..” Lục Nhã nghẹn họng nhìn trân trối, sau nửa ngày nói không ra lời,“Anh quả thực là ác ma! Không, anh so với ác ma còn tàn nhẫn vô tình hơn!”

Bốn năm cỗ xe có rèm che tại phía sau Phượng Dạ Diễm không tiếng động lái tới, Lục Nhã đột nhiên quay đầu nhìn phía sau liếc, bên kia đồng dạng có bốn năm cỗ xe xe có rèm che chậm rãi chạy lại gần. Xe dừng lại, đi ra mười người đàn ông mặc đồ đen.

Nàng bừng tỉnh đại ngộ gật đầu,“Nguyên lai các người sớm có chuẩn bị………….. Các người ngay từ đầu đã biết……. Cho nên cố ý bày ra việc này dụ tôi ra……”

Phượng Dạ Diễm nghiền ngẫm cười khẽ,“Có thể làm cho chúng tôi vận dụng nhiều người để đối phó cô, cô hẳn là cảm thấy vinh hạnh, sau lưng cô hẳn là có nhân vật lợi hại hơn a? Nếu như không phải hắn đem cô giấu kỹ như vậy, chúng tôi cũng sẽ không tương kế tựu kế .”

“Ha ha………”

Lục Nhã như là nhớ ra cái gì đó, đột nhiên quỷ dị cười ha hả.

Phượng Dạ Diễm cùng Tô Mộ Thu đồng thời nhíu mày.

Bỗng dưng, hiện trường hiện ra sương mù dày đặc, cũng xuất hiện ánh sáng chói mắt.

Phượng Dạ Diễm từ từ nhắm hai mắt, ôm sát trong ngực Tô Mộ Thu, cảnh giác đề phòng vận dụng thính giác chú ý hết thảy động tĩnh, Tô Mộ Thu cũng là vẻ mặt cảnh giác, lại đột nhiên cảm thấy phía sau cổ tê rần, sau đó liền mất đi ý thức.

“Thu nhi!” Phượng Dạ Diễm gầm nhẹ một tiếng, ôm sát thân thể xụi lơ trong ngực nhưng mà có người từ bên cạnh thân tập kích hắn, bởi vì mắt thấy không rõ tình huống, địch tối ta sáng làm hắn nhất thời bị đá vào bụng, đồng thời Tô Mộ Thu bị người nọ cướp đi.

“Lập tức rút chìa khóa, đóng tất cả cửa xe.” Hắn quỳ một gối xuống lạnh giọng hạ lệnh.

Nhưng mà đã muộn một bước, tiếng động cơ xe hơi vang lên, Phượng Dạ Diễm vội vàng tiến lên, chỉ kịp thấy một chiếc xe chạy vút đi.

“Chết tiệt!”

Hắn thấp chú một tiếng, nắm chặt hai đấm, toàn thân phát ra khắc nghiệt khí tức.

“Thiếu chủ, xin thứ tội!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận