Chương 117

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 117

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chi Đạo dùng bút viết trên ghi chú:
Thà rằng làm pháo hoa rực cháy trong khoảnh khắc, cũng không muốn làm cây nến yên lặng le lói suốt ngàn thu.

Sáng sớm, sắc trời vẫn còn sầm xì. Hành khách trên xe buýt thưa thớt, có một nửa chỗ ngồi trống không. Xe chạy được nửa đường, sắc trời cũng dần sáng tỏ, đèn đường dần tắt ngúm, nhìn qua ô cửa sổ xe trong suốt có thể thấy được những đám mây xanh lững lờ.
Chi Đạo và Minh Bạch cùng ngồi ở hàng ghế cuối cùng, dựa vào cửa sổ bên trái. Gió thổi mát lạnh, ánh mắt Minh Bạch thản nhiên đảo qua các học sinh trên xe.
Minh Bạch đột nhiên nhớ ra một chuyện, nghiêng đầu hỏi Chi Đạo: “Bí mật ngày hôm qua em nhắc đến, là chuyện gì thế?”
“Bí mật…”
Ánh mắt Chi Đạo trong nhất thời mất đi tiêu cự, hơi cúi thấp cằm.
Chi Đạo dịch chuyển tay phải, trùm lên mu bàn tay đang để trên đùi phải của Minh Bạch, bỗng nhiên nắm lấy ngón trỏ của anh. Minh Bạch nghi hoặc cúi đầu nhìn cô, Chi Đạo nắm tay anh, điều khiển nó chậm rãi vén góc áo đồng phục của cô lên, ép đầu ngón tay đó đụng vào vòng eo thon gọn của thiếu nữ. Ngón tay của thiếu niên hơi lạnh, chạm vào làn da mang nhiệt độ ấm áp của cơ thể, nhẹ nhàng ấn xuống rồi lại từ từ di chuyển lên đến mép áo ngực.
Nhũ thịt của Chi Đạo ngoan ngoãn nằm đầu ngón tay của Minh Bạch, bị anh ấn lõm xuống.
Ngừng lại.
Minh Bạch rụt ngón tay lại, ngọn lửa dưới thân dưới đã bị đốt lên. Theo bản năng né tránh tầm nhìn của đám người phía trước, lặng lẽ nghiêng thân thể cao lớn qua, che giấu động tác của cô, lại nhẹ nhàng khàn giọng gọi cả họ tên cô.
Tựa lui mà tiến: “Chi Đạo…”
Chi Đạo cũng gọi tên anh, giọng nói càng mềm mại ngọt ngào hơn giọng anh: “Minh Bạch.”
Chi Đạo hơi rướn người trên về phía trước, đôi môi chậm rãi tiến đến bên tai thiếu niên, nhẹ giọng quyến rũ: “Muốn xoa không?”
“Rất mềm.”
“Đã phát dục tốt.”
Cánh môi mềm mại của thiếu nữ cọ qua vành tai của Minh Bạch, hô hấp ấm áp, hơi thở thơm ngọt, nhẹ giọng mị hoặc.
“Chỉ có Minh Bạch có thể chạm vào.”
Ngọn lửa trong người Minh Bạch đột nhiên bùng lên dữ dội, màu đỏ lan khắp khuôn mặt đến cả vành tai, chiếm hết vị trí cuối cùng của phần màu trắng. Thiếu niên nắm chặt tay, co gắng kiềm chế nhưng nó vẫn run lên như địa chấn. Chi Đạo kìm chặt lấy ngón tay anh, không cho phép anh rụt tay lại.
Cô dẫn bàn tay anh đến đồi núi bên phải. Nhìn xương bàn tay to lớn phập phồng dưới lớp quần áo, lại nhìn thấy tai trái của thiếu niên đỏ hết lên, khoé miệng Chi Đạo nhếch lên, nhẹ nhàng nở nụ cười, sau đó lại nhả khí bên tai anh, hạ giọng quyến rũ.
“Đây là vật phẩm tư nhân của Minh Bạch.”
Dây thần kinh trong đầu thiếu niên tức khắc đứt đoạn, dục vọng như cơn hồng thủy (1) đập lên con đê yếu ớt. Ánh mắt thiếu niên nhìn chằm chằm cô, trong tròng mắt đen kịt là cơn bão đang quay cuồng.
(1): Hồng thuỷ: một trận lũ lụt cực lớn, hoặc sóng thần nếu nước xuất phát từ biển.
(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~
Anh cảnh cáo chính mình rằng chung quanh có rất nhiều người, anh nên nói với Chi Đạo rằng cô đừng làm như vậy. Anh hẳn nên lập tức rút tay về, an phận nghiêm chỉnh, đừng nên lún sâu vào dục vọng.
Nhưng Minh Bạch chỉ hơi há miệng, không thể thốt ra nổi bất kỳ từ nào. Đôi khi, cơ thể con người luôn thành thật nhất, tay trái của thiếu niên làm càn, nhéo lên đồi núi mềm mại.
Hạ thể bên dưới cũng chẳng biết thu liễm mà cứ liên tục bành trướng, muốn chứng minh sự tồn tại. Trướng đến mức khiến Minh Bạch đau đớn muốn chết.
Giọng nói ngọt ngào của cô.
Khơi gợi lên dục vọng của anh.
Muốn cắn, muốn nuốt chửng cô vào bụng.
Có lẽ Chi Đạo sẽ vĩnh viễn không biết giờ phút này trong đầu Minh Bạch có bao nhiêu điên cuồng.
Minh Bạch không thể kìm chế mà tưởng tượng đến cảnh anh gấp gáp xốc cái áo đồng phục mỏng manh trên người thiếu nữ lên đến xương quai xanh, loại bỏ tất cả những con người thừa thãi trên xe, ở trên chiếc xe buýt lay động này, thô bạo cắt đứt dây áo lót của cô. Rồi anh sẽ cúi đầu, hôn lên trái anh đào đỏ hồng đang run rẩy vì sợ hãi hoặc hưng phấn, dùng môi răng mút ra dấu ấn thuộc về chính anh, cắn nhai tiểu anh đào của cô. Anh sẽ há mồm thật to, nước miếng và sữa tiết ra từ nơi đó sẽ bị anh nuốt hết xuống yết hầu, một ít sẽ chảy ra từ khóe miệng của anh.
Anh sẽ cười thật tươi, lộ ra má lúm đồng tiền mà Chi Đạo yêu thích, nghe cô rên rỉ kêu đau bên tai anh, nhìn mí mắt cô dần dần rũ xuống, nhìn biểu cảm hưởng thụ dần xuất hiện trên gương mặt cô.
Anh đã điên cuồng.
Dục vọng điên cuồng ào ào trong tâm trí Minh Bạch, những hình ảnh sắc tình hiện lên như nước lũ, hình ảnh đẹp nhất trong tưởng tượng của Minh Bạch là lúc Chi Đạo đau đến mức khóc thút thít.
Cô đau cô sướng, cô khóc cô cười, sống hay chết. Hai loại cực đoan đều chỉ có thể do anh khống chế.
Mẹ nó.
Bệnh điên lại tới.
Mẹ nó.
Anh không thể khống chế dục vọng, muốn hủy diệt cô, muốn khiến cô thống khổ.
Anh cần phải tiếp tục làm người bình thường trong mắt Chi Đạo. Một người bình thường coi luân thường đạo lý là chuẩn mực để cư xử, một người bình thường có cảm xúc ghê tởm, cảm thấy thẹn có đạo đức và thế giới quan đúng đắn. Một người không hề có thú tính và ham muốn chinh phục.
Vì thế, Minh Bạch rút tay lại, đặt lại trên đùi, nhìn về phía tài xế: “Chi Đạo, bài thi ngày hôm qua đã làm xong chưa?”
Chi Đạo nhìn bàn tay trống vắng, theo bản năng quan sát gương mặt bình tĩnh của thiếu niên.
Lại cúi đầu xuống, hạ bộ phồng to như cái lều rõ ràng đập vào mắt.
Chi Đạo không khỏi nghĩ thầm: Cho dù Minh Bạch đang trong trạng thái tên đã trên dây, nhưng anh vẫn như cũ có thể thu phóng tự nhiên, giống như lần trước vậy. Anh luôn có thể dùng vẻ mặt bình tĩnh để đáp lại sự nhiệt tình của cô, đúng là có bản lĩnh khắc chế.
Cũng tốt.
Chi Đạo cũng hi vọng anh luôn có thể thong dong thản nhiên, nhanh chóng khôi phục.
Cô sửa sang lại quần áo: “Đã làm xong rồi.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận