Chương 117

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 117

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hai bà cháu đang nhỏ giọng nói chuyện bên ngoài truyền tới tiếng gõ cửa, ngay sau đó giọng cha truyền vào
“Vân Vân, con ôm đứa bé đến phòng cha đi, cha không sợ ầm ĩ.”
Hạ Vân nghe thấy thế nhìn về phía bà nội, bà nội xua tay nói “Đi đi, hai cha con cháu còn trẻ tuổi, cả đêm không ngủ cũng không thành vấn đề, bà g͙ià như bà không chịu được.”
Lúc này Hạ Vân mới bế đứa bé đi mở cửa, Hạ Minh Viễn đứng ở cửa đợi cô mở cửa, sau đó đi vào thu dọn chăn nhỏ gối nhỏ của đứa bé, quay đầu nói với bà cụ
“Đã muộn rồi, mẹ mau ngủ đi.”
“Đi đi đi đi, tiểu tổ tông này càng lớn càng khó hầu hạ.” Bà nội nói, lại nằm về giường.
Hạ Vân đi tới phòng cha, phát sầu cái giường 1m5, có chút thẹn thùng nhỏ giọng hỏi
“Chúng ta đều ngủ trên giường ạ?”
Hạ Minh Viễn thu dọn chăn đệm nghe thấy thế ngẩng đầu nhìn cô, nói “Cha ngủ dưới đất.”
“Hay là… Hay là đều ngủ trên giường đi ạ?”
“Quá chen chúc.” Hạ Minh Viễn là phái hành động, khi nói chuyện đã trải xong.
Khi Hạ Vân lên giường cố tình ngủ gần cha, để đứa bé ngủ bên tɾong.
Trong lúc này đứa bé lại náo loạn một lần, Hạ Vân nằm nghiêng cho đứa bé bú, mới dỗ đứa bé xong.
Có thể là trước nửa đêm ầm ĩ quá hăng, thể lực tiêu hao quá mức, lần này bú sữa xong đứa bé ngủ rấtan ổn.
Xuống nông thôn, ban đêm yên tĩnh tới mức kim rơi xuống đều nghe thấy được.
Trong phòng cha không có ngọn đèn đêm, chỉ có ánh sáng ở trên điều hòa, có tác dụng͟͟ chiếu sáng một chút.
Hạ Vân kéo áo ngủ lên, xoay người nằm đối mặt với cha, tɾong ánh sáng tối tăm người đàn ông nhắm mắt lại, tư thế ngủ thả lỏng, hơi thở bằng phẳng, thoạt nhìn như ngủ rồi còn ngủ rấtsay.
Hạ Vân lại không buồn ngủ, cứ nằm ở mép giường nhìn cha phát ngốc.
Không biết qua bao lâu lại bắt đầu trướng sữa, cô chịu đựng xoa ngực một lát, đột nhiên nhớ tới hai người ở bờ biển vừa đi vừa cọ bức, nghĩ một lát hoa huyệt ở ͼhân tâm nhanh chóng ướt át.
Hiện giờ cô đã nhạy cảm thành như vậy sao?
Nghĩ một lát thôi đều có thể chảy nước.
Lại một lát sau, tay ͼhân Hạ Vân nhẹ nhàng sờ soạng xuống giường, dán sát bên tai Hạ Minh Viễn nhỏ giọng gọi hắn
“Cha…”
Hạ Minh Viễn không có phản ứng.
Hạ Vân lại gọi một tiếng hắn không đáp lại, xem ra thật sự ngủ say.
Nhưng hiếm khi hai cha con qua đêm cùng một phòng, không làm chuyện gì thì đúng là lãng phí.

Bình luận (0)

Để lại bình luận