Chương 117

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 117

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Xâm Nhập Ý Thức
Cơn buồn ngủ ập đến nặng nề. Lâm Dịch Phong không dùng thuốc, hắn chỉ đơn giản là kiệt sức vì đau buồn và thiếu ngủ. Hắn gục xuống giường, và thực tại lập tức tan biến.
Hắn lại ở đó.
Không phải cảm giác bồng bềnh như một người quan sát, mà là cảm giác chân thực của việc tồn tại. Hắn đang đứng trong một căn hộ xa lạ. Hắn có thể ngửi thấy mùi thức ăn thoang thoảng, cảm nhận được tấm thảm mềm mại dưới chân.
Và hắn thấy cô.
Cô gái trong mơ, Bùi Yên. Cô đang ngồi trên sô pha, co rúm lại, vẻ mặt sợ hãi.
Một phần ý thức của Lâm Dịch Phong (thực tại) gào thét. A Yên! Có thật là em không?
Nhưng một phần khác, cái phần đang điều khiển cơ thể này (Lâm Dịch Phong trong mơ), lại chỉ cảm thấy một sự bực bội và chiếm hữu.
“Lại đây,” hắn (trong mơ) ra lệnh.
Cô gái run rẩy, nhưng không nhúc nhích.
Ý thức của Lâm Dịch Phong (thực tại) muốn lao đến ôm cô, muốn hỏi cô tại sao lại ở đây, tại sao lại sợ hãi hắn. Nhưng hắn bị mắc kẹt. Hắn chỉ có thể cảm nhận những gì “hắn” trong mơ cảm nhận: sự tức giận vì cô không tuân lệnh.
“Hắn” (trong mơ) bước tới, túm lấy tay cô.
“Em sợ tôi đến vậy sao?”
Lâm Dịch Phong (thực tại) cảm thấy tim mình thắt lại. Hắn đang làm gì thế này? Đây là hắn sao? Cái gã đàn ông vũ phu, đáng ghê tởm này?
Cô gái ngước lên, đôi mắt ngập nước. Và lần này, khuôn mặt cô rõ ràng hơn. Vẫn là Bùi Yên, không phải A Yên, nhưng nét tương đồng không thể chối cãi. Đôi mắt đó, sự quật cường ẩn sau vẻ ngoài mong manh đó.
“Anh… anh muốn gì?” cô lí nhí.
“Hắn” (trong mơ) cười khẩy. “Tôi muốn em.”
Không! Lâm Dịch Phong (thực tại) gào thét trong tâm trí. Dừng lại!
Nhưng “hắn” (trong mơ) kéo cô vào lòng. Hắn có thể cảm nhận được sự run rẩy của cô, sự kháng cự yếu ớt. Hắn (thực tại) nhận ra, trong thế giới này, cô hoàn toàn thuộc về “hắn” (trong mơ), không phải vì tình yêu, mà vì bị ép buộc.
Cảm giác tội lỗi và ghê tởm dâng lên. Hắn (thực tại) muốn thoát ra. Hắn không muốn trở thành con quái vật này.
Ngay khi ý nghĩ đó dâng lên, căn hộ bắt đầu tan biến.
Khung cảnh thay đổi.
Hắn lại trở thành một bóng ma, một người quan sát. Hắn đang đứng trong một căn phòng xa hoa, nhưng lạnh lẽo.
Và hắn thấy cô. Lần này, rõ ràng là A Yên.
Không, đây là Bùi Yên, nhưng trong một bối cảnh khác. Giấc mơ này là gì đây?
Cô đang đứng trước gương, mặc chiếc váy đỏ lộng lẫy nhất. Chiếc cúp Nữ diễn viên xuất sắc nhất nằm trên bàn trang điểm.
Đây là giấc mơ về đêm cô ấy đoạt giải Kim Tượng. Lâm Dịch Phong (thực tại) nhận ra. Đây là đêm cô ấy chết.
Hắn quan sát, bất lực. Hắn thấy cô thờ ơ với những lời chúc tụng. Hắn thấy Cố Hằng lái xe đưa cô về, ánh mắt Cố Hằng tràn ngập tình yêu si dại.
Hắn nghe Cố Hằng hỏi: “A Yên, tối mai… chúng ta ăn tối được không?”
Và hắn nghe cô trả lời, giọng lạnh như băng: “Việc ngày mai, để mai tính.”
Cảnh tượng trong biệt thự. A Yên một mình. Cô nhìn mình trong gương.
Hắn (thực tại) đã ở đây. Hắn đã thấy cảnh này. Đây là… đây là giấc mơ tự sát.
Hắn thấy cô mở tủ lạnh, lấy ra chiếc hộp. Ống tiêm.
“KHÔNG!” Lâm Dịch Phong (thực tại) gào lên, cố gắng lao tới, nhưng hắn chỉ là không khí.
Hắn thấy cô bình thản tiêm thứ chất lỏng chết chóc đó vào tĩnh mạch. Hắn thấy cô cởi giày cao gót, nằm lên giường trong tư thế đẹp nhất. Hắn thấy cô nhắm mắt lại.
Vĩnh viễn.
“A YÊN!!!!”
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận