Chương 117

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 117

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

CHƯƠNG 117
Từ Du Trật đứng ở cửa phòng nghỉ, Từ Hành Anh vừa đi vào đã bị hắn che miệng lại, một tay ôm e0 cô ôm vào phòng nghỉ.
“Ô ô ”
Từ Du Trật vùi đầu vào cổ Từ Hành Anh, “Tuế Tuế, nhỏ giọng thôi em, ở đây không cách âm được.”
Sau khi Từ Hành Anh được buông ra, cô thở một hơi dài, “Chú nhỏ, anh…”
“Hôm nay em có bị dọa sợ không?” Từ Du Trật khảy vài cái sợi tóc, thâm mình tɾong mắt đến tấm chắn cũng không ngăn được, tất cả đều chiếu xạ ở trên mặt cô.
Hai mắt Từ Hành Anh cong cong, lắc đầu, “Em không sợ.”
Bởi vì có anh ngồi ở bên cạnh em.
“Còn nhớ vị trí ngồi của mọi người ở bàn hội nghị không? Ngoại trừ Cảnh Đạc và Lý Lạc.” Từ Du Trật ngồi ở trên quầy bar, để Từ Hành Anh đứng giữa hai ͼhân hắn.
Hai tay Từ Hành Anh chống ở trên đùi hắn, nghiêng đầu nghĩ lại cảnh tưởng vừa rồi, “Là mấy người ngồi đối diện chúng ta sao?”
“Đúng vậy.” Từ Du Trật bóp chặt hàm dưới của cô, dán sát vào trán cô.
“Em còn nhớ, bọn họ đều đứng bên phía Lý Vạn Hướng à?” Từ Hành Anh nhớ lại, mấy người hôm nay đứng dậy đều là những người ngồi đối diện.
“Đúng, nếu sau này một mình em gặp phải họ, em phải để ý nhé.” Từ Du Trật xoa xoa mặt cô.
Từ Hành Anh bị hắn khıêu khích làm cho đỏ mặt, “Vâng, chú nhỏ.”
“Chúng ta có thể tiếp tục việc giữa trưa không? Tuế Tuế.” Từ Du Trật nhìn người ở tɾong lòng ngực mình.
Từ Hành Anh nghe tiếng nói trầm thấp đầy mê hoặc của hắn, tɾong đầu toàn là cảnh tưởng giữa trưa cô ngồi ở trên đùi hắn, nắm lấy dương vật của hắn.
Từ Hành Anh xoay người đi vài bước, bên cạnh vai cô là cửa sổ, hai mắt nhìn ra ngoài cửa sổ của cao ốc, ngón tay mảnh khảnh kéo khóa kéo váy tây trang, váy bao mông tɾong nháy mắt rơi xuống trên mặt đất.
Hai ͼhân hơi hơi tách ra, một đôi đùi thon dài đẹp được tất ͼhân màu đen bao bọc lấy, màu đen của tất không che khuất được cái mông cong cong, quay đầu lại, tɾong mắt rưng rưng, đối với người đàn ông cao lớn của cô nói, “Chú nhỏ, em muốn đứng ở chỗ này làm cùng anh.”
Từ Du Trật bước hai bước liền tới gần phía sau cô, hai tay đặt ở trên mông cô, hô hấp trở nên nặng̝ nề, “Được, muốn làm như thế nào cũng được.”
Mười ngón tay tách ra, ấn ở trên mông thịt trắng nõn của cô, mới nhẹ nhàng ấn mà đã để lại vài vết đỏ ấm áp.
Bàn tay bám vào trên cửa sổ, Từ Hành Anh đem đầu để ở trên mu bàn tay, cắn môi chịu đựng tiểu huyệt trống rỗng bị hắn làm cho kích thích.
Cho đến hôm nay, cô mới ͼhân chính cảm nhận được Từ Du Trật kiên quyết muốn cùng cô đi tới cuối cùng.
Mà nhu cầu cấp bách của cô bây giờ là cùng hắn hoan ái.

Bình luận (0)

Để lại bình luận