Chương 117

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 117

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Xe ngựa lại lần nữa quay về phủ Đại tướng quân, trước đó Tả Triều Chi đã lấy một bộ quần áo ấm ra để Đường Miên mặc vào.
Dù sao đêm đó cũng để lại di chứng, sau khi mây mưa xong, Tả Triều Chi vẫn ngửi thấy mùi máu, hắn tự giận chính bản thân mình, cho dù Đường Miên có làm nũng thế nào cũng quyết không chạm vào nàng một ngón tay. Hắn bọc nàng trong chiếc áo choàng dày, sau đó đội mũ lông thỏ, lúc này mới bế nàng xuống xe. Đường Miên dở khóc dở cười, bây giờ cũng không phải mùa đông mà mới chỉ cuối thu, làm quá lắm rồi.
Đường Miên nằm trong ngực Tả Triều Chi, phát hiện xe ngựa không dừng ở Như Ý các mà dừng ở Cẩm viên. Cẩm viên là chủ viện của phủ Đại tướng quân, là sân viện của nàng và Tả Triều Chi.
Đường Miên biết trở lại Cẩm viên có ý nghĩa gì.
Sau khi Tả Triều Chi sống lại vẫn luôn bất an với quan hệ giữa bọn họ, giam nàng trong Như Ý các không cho ra ngoài, bây giờ đưa nàng về Cẩm viện nghĩa là muốn nghiêm túc đối mặt với quá khứ và tương lai của cả hai.
Đường Miên chôn mặt trong ngực Tả Triều Chi, siết chặt áo hắn.
“Làm sao thế?” Tả Triều Chi thấp giọng hỏi.
“Hay là chúng ta quay về Như Ý các đi?” Từ sau khi trùng sinh nàng đã ở lại Như Ý các, bất giác cũng đã nảy sinh tình cảm với nơi đó.
“Làm đương gia chủ mẫu, cũng không thể lúc nào cũng ở trong gác mái được chứ?” Tả Triều Chi bật cười, “Sao thế, ở quen rồi à?”
Đường Miên nép vào lòng Tả Triều Chi, gật đầu như gà mổ thóc, thấy nàng như thế, Tả Triều Chi có hơi đau lòng, “Về sau còn phải quản lý gia đình, ở đó còn ra thể thống nào nữa? Nhưng nếu Đường Đường thích cách bài trí nơi đó, có thể chuyển hết về phòng ngủ chúng ta.” Giọng nói Tả Triều Chi bỡn cợt khiến Đường Miên hơi xấu hổ, trong đầu lại nhớ tới những ngày tháng phóng túng ở Như Ý các.
“Thôi đừng, không đứng đắn chút nào.” Khuôn mặt Đường Miên đỏ rực.
“Sau này nếu nàng muốn thì ta vào đó chơi với nàng.”
Bước chân Tả Triều Chi không ngừng, hai người đi xuyên qua gian ngoài, sân trước Cẩm Viên có một ao cá chép, đủ các loại cá chép bơi lội trong đó.
“Tiểu tổ tông à, không thể ăn cá đó được đâu!” Giọng Phương Thảo truyền tới, hình ảnh khiến người ta không biết nên khóc hay cười hiện ra trước mắt hai người.
Theo giọng nói nhìn qua, vừa hay Đường Miên trông thấy nửa người Trà Trà ở trên tảng đá bên ao, móng vuốt mò xuống dưới nước.
Vẻ mặt mèo con cực kỳ chăm chú, nhưng lại không bắt được gì cả, có thể thấy nó càng ngày càng bực bội.
Tả Triều Chi thả Đường Miên xuống, Đường Miên đi tới phía Trà Trà, “Trà Trà, không được đâu nhé!” Đường Miên duỗi tay muốn vớt Trà Trà lên nhưng lại phạm vào hai thứ kiêng kị của Trà Trà.
Việc đầu tiên, nàng nói, “Không được.”
Việc thứ hai, nàng lại ngăn cản Trà Trà lúc nó đang muốn làm việc.
Tiểu tổ tông xù lông với nàng, trượt chân rơi xuống ao cá.
“Trà Trà!” Đường Miên kinh hô, thật ra ao cá rất nông, nước cũng chỉ tới ngang eo Đường Miên, nhưng lại rất sâu so với Trà Trà, bốn chân nhóc con giãy giụa không ngừng.
Ai cũng nói chó cùng rứt dậu, mèo sợ quá thì cũng biết bơi!
Dưới tiếng kêu thất thanh, mèo nhỏ giãy giụa vài cái rồi dùng tư thế bơi chó không ngừng bơi ra xa hơn, Đường Miên trợn mắt há hốc mồm, ngay cả Tả Triều Chi cũng vậy.
Cuối cùng, Tả Triều Chi chân dài bước xuống nước túm con nữ hoàng mèo này lên bờ, còn bị nữ hoàng mèo cào cho một cái.
“Đi mời y sư tới đây.” Trà Trà trong ngực Trà Trà đã không còn dáng vẻ xù lông như bình thường, cả người ướt đẫm, cũng may là nó được ăn uống đầy đủ, béo tốt, nếu không lông dính hết vào người sẽ rất buồn cười.
Nhìn dáng vẻ xui xẻo của Trà Trà, Đường Miên không nhịn được cười thành tiếng, “Xin lỗi nha Trà Trà!”
Trà Trà bất mãn nhìn chằm chằm Đường Miên, đôi mắt như đang viết, “Bổn mèo khó chịu!”
Cũng may Trà Trà khỏe mạnh không sao, cánh tay Tả Triều Chi lại bị cào chảy máu.
Sau khi thay quần áo sạch sẽ, Đường Miên gọi người mang nước tới cho hắn ngâm mình, căn phòng tràn ngập khói than sương.
“Chàng tự mình xuống nước làm gì nhứ! Chuyện này để hạ nhân làm là được rồi.”
“Sao thế được, không phải Trà Trà là bé cưng của nàng sao?” Tả Triều Chi nhìn Đường Miên, tình ý trong mắt không tan đi được.
Đường Miên cầm thuốc bôi, vừa bôi thuốc vừa lẩm bẩm, “Bé cưng là bé cưng, chàng cũng là bé cưng của ta mà, thấy chàng chảy máu ta cũng đau lòng.” Bôi thuốc xong xuôi, Đường Miên lại thổi nhẹ lên vết thương của Tả Triều Chi.
“Làm sao thế?” Đột nhiên Tả Triều Chi không nói gì, cũng không có phản ứng, Đường Miên lại thổi thêm vài cái nữa mới nghiêng đầu nhìn Tả Triều Chi.
Tả Triều Chi cảm thấy cổ họng nghẹn ngào, “Không sao, hồi còn nhỏ ta bị bắt nạt, A Cẩm cũng sẽ bôi thuốc cho ta, đã lâu lắm rồi chưa từng như thế.” Tả Triều Chi thở dài một hơi, “A Cẩm rất tốt với ta, nhưng đây không phải là mơ chứ?” Mười năm hôn nhân kiếp trước, hắn đã từng bị thương trong quân doanh, lần nào bị thương cũng nghiêm trọng hơn vết mèo cào này, nhưng nàng chẳng hề quan tâm.
Đường Miên đặt tay Tả Triều Chi lên mặt mình, “A Triều ngoan, A Triều ngoan, tuy rằng ta muốn nói sau này chàng bị thương thì ta sẽ bôi thuốc cho chàng, nhưng tốt nhất là chàng đừng bị thương nhé!”
Bốn mắt nhìn nhau, không hẹn cùng bật cười.
“Sau này ta sẽ đối xử với chàng thật tốt, thật tốt.” Đường Miên nhào vào lòng Tả Triều Chi, Tả Triều Chi không đáp lại nàng mà chỉ ôm chặt lấy nàng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận