Chương 117

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 117

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Quay lại như lúc trước sao? Nghiêm Kỷ ngơ ngác cầm bộ đồng phục học sinh, anh bỗng nhiên tự cười giễu bản thân khi thấy dáng vẻ kiên quyết không quay đầu lại của Mộc Trạch Tê.
Lúc trước nhìn cô như con thiêu thân đầy mưu mô, anh còn chê cô phiền phức, hơn nữa còn phiền chán vì mưu mô của cô. Sau đó lại ham muốn thân thể của cô nên bằng lòng cho danh phận. Đợi đến khi phát hiện ra bản thân đã hoàn toàn động lòng thì lại là “chia tay”.
Tất cả dường như chỉ là tình yêu đơn phương của bản thân…

“Cậu chủ…” Bác Trần nhìn hai đứa trẻ tranh chấp nên hơi lo lắng.
Nghiêm Kỷ nằm ở ghế sau xoa huyệt thái dương, châm một điếu thuốc để xua tan mệt mỏi: “Không sao, nói đi.”
“Vâng, đã điều tra ra địa chỉ IP được báo cáo rồi, tất cả địa chỉ IP tài khoản của thủy quân bôi nhọ cô Mộc Trạch Tê đều ở cùng một chỗ, đều ở nhà của Hoàng Tài. Nhà họ Lâm có một cậu chủ rất thân thiết với Hoàng Tài, hai người họ có giao dịch.”
Nghiêm Kỷ chỉ hút một hơi đã cảm thấy đau đầu, nghe vậy liền giận dữ dập tắt, nghiến răng nói: “Gửi đơn luật sư cho gia đình tên khốn đó. Nhân tiện tìm một lý do tống tên đó vào ngục, không cần lâu, dọa một ngày thôi thì tên đó sẽ khai ra tất cả.”
Nghiêm Kỷ móc điện thoại ra xem những tin nhắn quấy rối Mộc Trạch Tê, ánh mắt trở nên lạnh lẽo: “Tìm thêm người, nhất định phải khiến thằng nhãi này sợ đến rối loạn sinh lý.”
“Vâng, nhất định sẽ giải quyết gọn gàng.”
Bác Trần nhìn điện thoại tiếp tục báo cáo: “Chuyện liên quan đến gia đình La Nam Nam vẫn đang điều tra, gia đình họ dường như đã sớm có chuẩn bị, không để lại chứng cứ nào.”
Nghiêm Kỷ thở dài, anh biết La Nam Nam không liên quan. Nhưng sự việc lại có quan hệ với nhau một cách kỳ lạ, đều nhắm vào Mộc Trạch Tê, vì thế cô mới suy sụp như vậy.
Trong lòng Mộc Trạch Tê cũng đã nghĩ tới chuyện này, nhưng vẫn chưa tin.
Cho dù không có La Nam Nam, Nghiêm Kỷ cũng biết, cho dù anh làm càn làm bậy, Mộc Trạch Tê và anh cũng đã đi quá xa rồi.
Bởi vì áp lực của cốt truyện đều đè trên người cô.
Việc này xem như để nhắc nhở Mộc Trạch Tê, khiến cô tỉnh táo hơn. Cũng là nhắc nhở bản thân Nghiêm Kỷ, sau này nhất định phải làm việc cẩn thận.
Lúc trước Nghiêm Kỷ đã quyết định, vì để khôi phục lại tình tiết chết tiệt kia, anh mới đồng ý chia tay. Mọi thứ chỉ là tạm thời, giữa anh và Mộc Trạch Tê sẽ không kết thúc, anh tuyệt đối không buông tay.
Dự án núi Hồng Hà đã có vấn đề, nhà họ Lâm ăn bớt tiền nguyên liệu dẫn đến chết người, chuyện này không giấu được lâu.
Đám người nhà họ Lâm dám dùng bất cứ thủ đoạn nào, loại người vô sỉ, hung ác như loài linh cẩu, bây giờ lại trông gà hóa cuốc bắt đầu rục rịch.
Cho dù là anh hay Lâm Thi Vũ cũng phải cách xa Mộc Trạch Tê, chuyện này đã thỏa thuận với Lâm Thi Vũ rồi.
Nghiêm Kỷ đã từng vứt bỏ bản thân, cho đến bây giờ trên người vương đầy mùi vị bộ đồng phục của Mộc Trạch Tê.
Dường như bản thân của hiện tại mới là kẻ bị vứt bỏ.
“Còn nữa, đi gặp Lâm Thi Vũ, đừng kinh động đến người nhà họ Lâm.” Nghiêm Kỷ nói xong câu cuối cùng, ngửi thấy mùi hương của Mộc Trạch Tê lại mệt mỏi ngủ mất, cho dù ngủ say hàng lông mày vẫn chau lại.
“Vâng, tôi sẽ đi sắp xếp.” Bác Trần thở dài, nhỏ tiếng nói.
Sau khi Mộc Trạch Tê về nhà khóa trái cửa mới từ từ trượt xuống, dựa vào cửa ngây người một lúc lâu…
May mà hôm nay là thứ bảy, cho dù sóng gió bên ngoài có lớn, Mộc Trạch Tê cũng có thể trốn trong nhà, nằm trên giường của mẹ không muốn cử động.
Không ăn không uống, trong đầu nghĩ tới tình tiết La Nam Nam nói, cũng nhớ Nghiêm Kỷ…
Cảm xúc phức tạp khiến cô mất cảm giác chính xác về cơn đau, chỉ mơ hồ cảm thấy đau.
Tiếng chuông cửa vang lên khiến Mộc Trạch Tê trở lại hiện thực. Đã hai ngày hai đêm Mộc Trạch Tê chưa ăn uống gì, cả ngày mềm nhũn, quầng mắt đen xì. Cô nhìn qua mắt mèo trên cửa, là Trần Triết.
Trần Triết biết vì chuyện của La Nam Nam, Mộc Trạch Tê sẽ rất khó chịu, mà Nghiêm Kỷ gọi điện cho cậu, cũng đã mơ hồ nhận ra mối quan hệ giữa hai người đã tan vỡ rồi.
Điện thoại của Mộc Trạch Tê cũng không gọi được mới đến tận nơi tìm người.
Trần Triết nhìn thấy gương mặt trắng bệch của Mộc Trạch Tê, cơ thể yếu đuối như giây sau có thể bị ngã đã dọa cậu ta sợ chết khiếp, vội vàng gọi Mộc Trạch Tê ra ngoài ăn cơm.
Hai người hẹn nhau ở một nhà hàng lẩu rất nổi tiếng gần khu chung cư Mộc Trạch Tê. Trần Triết nói muốn bàn về chuyện của La Nam Nam.
Chuyện quan trọng như vậy, Mộc Trạch Tê chắc chắn sẽ đi. Cô tắm rửa, buộc gọn tóc tai bù xù rồi liền xuống lầu.
Mộc Trạch Tê không nghĩ tới nhanh như vậy mà Trần Triết đã đặt được chỗ, hai người vừa tới thức ăn đã lên, đến cơm trắng cũng đưa lên mấy bát to.
Trần Triết thầm cảm thán, Nghiêm Kỷ thật tỉ mỉ, tốc độ cũng rất nhanh.
Trần Triết gắp cho cô rất nhiều thức ăn ngon. Cho dù nồi lẩu rất thơm nhưng Mộc Trạch Tê không có khẩu vị.
Trần Triết vội vàng nói chuyện chính.
Dù Trần Triết biết La Nam Nam không giống người khác, nhưng cậu chưa từng suy nghĩ đến những chuyện kỳ lạ kia, chỉ khi cậu ta biết tin mới tỉ mỉ phân tích với Mộc Trạch Tê.
Trần Triết là người rất cẩn thận. Cậu nói, mỗi gia đình đều có hương vị của gia đình.
Từ thói quen nêm nếm trong thức ăn, nhãn hiệu bột giặt, dầu rửa bát, chất khử trùng yêu thích sẽ tạo ra các hương vị khác nhau. Đó là thứ rất khó thay đổi.
Trần Triết hay lui tới nhà La Nam Nam, cậu ta nhớ như in hương vị nhà cô ấy, khi bọn họ gõ cửa, người đàn ông mở cửa ra, Trần Triết gửi một cái liền khẳng định đây chính là nhà của La Nam Nam.

Bình luận (0)

Để lại bình luận