Chương 1170

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 1170

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tiếng kêu của Lâm Chi Nam giống như nói mớ, đầu óc cô hỗn loạn giống như bị thiêu đốt, cô vươn tay hướng về sau ôm lấy cổ anh ta, hôn trả anh ta, liếm môi anh ta, liếm cằm anh ta.
Đầu lưỡi cô vừa mềm vừa trợn, âm thanh giống như mèo con vậy, Lục Nhất Hoài bị cô liếm đến da đầu tê dại, ánh mắt u ám.
“Nhóc con, cho rằng như thế là anh hết giận hả?” Anh ta cắn lên vành tai cô.
Cảm giác sôi trào mãnh liệt nổ tung trong đầu cô, ý thức của Lâm Chi Nam hỗn loạn, toàn thân là mồ hôi nóng, sớm đã không biết anh ta đang nói gì, chỉ biết lắc đầu.
Bên hông đột nhiên bị một bàn tay vững vàng nhấc lên, Lục Nhất Hoài giống như vĩnh viễn muốn cô không đủ vậy, giữ lấy mặt cô hôn xuống, phần eo hông giống như đóng cọc đu.ng vào cô.

Khóa cửa nhà Lâm Chi Nam, bốn người đàn ông kia liên tục dỗ dành lừa gạt lưu lại dấu vân tay, Giang Đình sớm đến Bắc Kinh, máy bay vừa hạ cánh đã muốn đi tìm cô.
Anh ta vừa mới đặt bánh kem lên trên bàn đã nghe thấy trong phòng ngủ truyền đến tiếng rên ɾỉ như tiếng khóc lại như thoải mái, mà A Hoài bị nhốt ngoài ban công, mấy móng vuốt không cam lòng yếu thế liên tục cào cửa.
Cơ thể Giang Đình hơi cứng đờ, có mấy giây không có phản ứng gì.
Cánh cửa phòng ngủ chính hơi khép hờ lộ ra một ánh đèn vàng, tiếng thở dốc của người đàn ông cùng với thấp thoáng tiếng vang, nghĩ cũng biết đang phát sinh chuyện gì.
Căn phòng khách nương theo ánh đèn bên ngoài cửa sổ chìm nổi, rõ ràng quạnh quẽ lại bởi vì tiếng kêu không dứt này khiến cho nhiệt độ đột nhiên không ngừng tăng lên.
Hầu kết Giang Đình khó khăn nuốt xuống, biết mình nên quay người rời đi, nghe âm thanh của người đàn ông kia, anh ta biết là ai.
Nhưng đứng vững một hồi lâu, ánh sáng từ khe cửa tràn ra chiếu lên giày da màu xám bạc của anh ta, sau cùng Giang Đình quyết định đẩy cửa vào.
Trên giường lớn trong phòng ngủ, toàn thân cô là mồ hôi nóng, đáng thương bất lực kêu lên từng tiếng.
Cô đang gọi anh ta là ông xã, để anh ta nhẹ một chút.
Ga giường màu xanh đậm bị cô nắm chặt trở nên nhăn nhúm, cô nắm lấy vải vóc ý đồ chạy trốn, một cánh tay màu cổ đồng theo cánh tay trắng nõn thò ra, Lục Nhất Hoài nắm lấy tay nhỏ, đầu ngón tay luồn vào giữa kẽ tay cô.
Kéo lấy cô túm về.
Đảo mắt, Lục Nhất Hoài cũng chú ý đến Giang Đình.

Bình luận (0)

Để lại bình luận