Chương 1174

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 1174

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nhưng lúc này đây cô đang hãm sâu vào trong tình du͙c, bụng dưới muốn được lấp đầy, đầu óc cô như muốn nổ tung.
Cô không kìm lòng được mà ôm chặt lấy anh ta hơn, giống như cơ thể đu.ng vào một người đáng tin cậy, sợ hãi đồng thời theo sự dịu dàng của anh ta mà bật lên tiếng rên ɾỉ.
“Ách… ách…”
Mặc dù lực đạo của Giang Đình nặng, nhưng tốc độ cố gắng thả chậm.
Đầu lưỡi của anh ta lặp đi lặp lại lưu luyến trên vành tai cô, cố ý nghe cô khó nhịn bật lên tiếng kêu duyên dáng.
Một tiếng lại một tiếng ẩn chứa vô hạn xuân tình, toàn bộ chui vào trong tai anh ta.
Da đầu Giang Đình tê dại, đời này sẽ không còn thời khắc vui vẻ sung sướng hơn cùng cô hòa làm một.
Anh ta nắm lấy tay cô, mười ngón tay đan xen vào nhau, hai người quấn giao, cơ thể lui tới.
Lâm Chi Nam mơ hồ rên ɾỉ, hai đùi quấn lên vòng eo anh ta, bị anh ta đỉnh đừng cú hữu lực, đưa đến một thiên đường khác.
Cô không nhịn được mà nâng mông lên nghênh hợp với động tác thao lộng của anh ta.
Người đàn ông mạnh mẽ rút ra lại cắm vào, giống như đảo loạn linh hồn của cô, trong lúc vô thức cô muốn càng nhiều, càng nhanh.
“Nhất Hoài… Nhất hoài, ách ”
Môi dưới đột nhiên bị cắn mạnh một cái, cô đau đến nước mắt lưng tròng.
Đầu Giang Đình tựa sát vào cô, khàn giọng nói “Mở mắt ra… Mở mắt ra nhìn anh.”
Lông mi Lâm Chi Nam khẽ run rẩy, trước mắt, gương mặt người đàn ông dần dần trở nên rõ ràng, tròng mắt đen thâm thúy của anh ta nghiêm túc nhìn cô, là dáng vẻ hung ác hận không thể nuốt cô vào bụng.
“Giang Đình… Ách…”
Trước mắt cô xoay tròn, còn chưa biết vì sao lại biến thành anh ta, tiểu huyệt truyền đến cảm giác tê dại lại lần nữa xâm chiếm lấy não bộ của cô.
Cô không tự giác sa vào trong những khoái lạc mà những cú va chạm Giang Đình mang đến, ngay cả cần cổ cũng trở nên ửng đỏ.
Trí nhớ cô giống như trở về lúc cùng anh ta triền miên, những năm nay Giang Đình luôn có rất nhiều cách quấn lấy cô, trên giường cực kỳ ôn nhu hỏi cô có thích hay không.
“Gọi tên anh…” Giang Đình không cho cô ôn nhu, hung hăng đỉnh một cái.
“Gọi tên anh…”
“Ách…”
Ngón chân cô kéo căng đến cuộn lại, tiểu huyệt không ngừng bị cắm, giống như có ngàn vạn con kiến bò trên người cô, cô càng lúc càng bấu chặt lấy Giang Đình, tiếng rên ɾỉ mang theo hưng phấn đến loạn tiết tấu.
Giang Đình “Gọi ”
“Giang Đình… Ách… Giang Đình ”

Bình luận (0)

Để lại bình luận