Chương 118

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 118

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Ở trên sân khấu, Lâm Xuân Lộ đã hát xong nhiệm vụ của mình, phải quay trở lại nơi ghế dài, đương nhiên bọn họ cũng phải trở về.
Lúc chờ nhạc, Tạ Thu Thủy yếu ớt đến thông báo với Lý Kỳ Ngôn một tiếng rồi lập tức chạy về phía phòng vệ sinh.
Cô đã bị làm đến mức có chút không đi nổi.
Nhưng tϊиɧ ɖϊ©h͙ trong thân thể sắp tràn ra ngoài, tuy rằng có thể uống thuốc tránh thai nhưng cô cứ không muốn để cho Trình Hiểu Lễ để thứ này ở lại trong cơ thể mình.
Cô chạy rất sốt ruột, lúc đi ngang qua khúc rẽ, trước mặt chợt đυ.ng vào một người ở ngã rẽ khác đi tới.
Đối phương còn gấp gáp hơn cô, hai người chạm vào nhau, cùng ngã xuống đất.
Tạ Thu Thủy còn chưa thấy rõ dung mạo của đối phương ra sao thì nửa dưới đã quen biết người ta trước.
Ở phía dưới của anh ta… Vậy mà cứng ngắc!
Hơn nửa còn liều chết đánh chạm vào nơi riêng tư của Tạ Thu Thủy, tàn nhẫn cọ xát một lúc.
Cô vừa mới bị làm đến cao trào, lúc này đang là thời điểm thân thể hết sức mẫn cảm. Hoa huyệt vô cùng căng cứng, vừa chạm vào như thế lại càng truyền một dòng điện lớn đi khắp toàn thân.
“Ư… ”
Tiếng gào đau đớn của Tạ Thu Thủy còn chưa phát ra thì đã kêu lên tiếng rêи ɾỉ trước.
Một người vốn là ướt, một người lại vốn là cứng ngắc, đã biết nhau như thế nào cũng đã đủ lúng túng, bây giờ còn đυ.ng phải chỗ riêng tư của nhau.
Đối phương cũng run lên, có lẽ là thích ứng một lúc, hai bên mới nhìn rõ nhau.
“Chị Thu Thủy?”
Giang Viễn lên tiếng trước.
Tạ Thu Thủy cảm thấy lúng túng hơn rồi.
Lần trước là không cẩn va vào nhau.
Sau khi anh ta kêu ra tiếng, mới phát giác được đây là hiện trường chết chóc gì, tức khắc đỏ mặt: “Xin… Xin lỗi, chị Thu Thủy. Chị không sao chứ?”
Lúc nói chuyện, bên dưới của anh ta vẫn run lên.
Hình dáng… Không nhỏ.
Tạ Thu Thủy đẩy anh ta một cái: “Đứng lên… Đứng lên trước.”
“Ừ.”
Giang Viễn đỡ lấy hai bên của cô đứng dậy.
Có thể là do trên đất có nước, Giang Viễn còn chưa kịp đứng lên, tay trượt một cái, lại ngã xuống.
“Ừm!”
Lại va vào nhau.
“Xin lỗi xin lỗi!”
Giang Viễn lúng túng hơn rồi.
Tạ Thu Thủy không dám lên tiếng nữa, cắn răng nhẫn nại không để cho mình cử động.
Tay chân Giang Viễn luống cuống, nhưng anh ta quá hoảng loạn rồi, hoặc có lẽ là do bản năng nhu cầu sinh lý, dùng các loại cách thức chạm vào nơi giữa hai chân của Tạ Thu Thủy mấy lần.
“Ưm a… Giang Viễn… Đứng… Đứng dậy!”
Thật vất vả anh ta mới có thể đứng lên khỏi người cô.
Hai chân Tạ Thu Thủy hoàn toàn run lên, đỡ tường.

Bình luận (0)

Để lại bình luận