Chương 118

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 118

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đào Đào cười khanh khách, giơ tay lên kéo cổ áo khoác mình “Hai người bọn họ đi đỗ xe rồi, em đi lên trước chúc sinh nhật vui vẻ anh, mỗi năm em đều là người chúc đầu tiên.”

Thời Thác ôm cô nhấc chân muốn vào trong phòng “Ừ, Tiểu Đào của chúng ta mãi là người đầu tiên.”

Đào Đào đá chân kẹp chặt eo anh, ép người đối diện “Chờ một chút, ngoài cửa có quà.”

Thời Thác sửng sốt, không khỏi nhích lại gần nhẹ nhàng chạm vào môi cô “Quà ở trước cửa?”

Cô gái nhỏ từ trên người anh trượt xuống dưới, cười vui vẻ “Dạ, ở trước cửa đó tự anh đi lấy đi.”

“Được.”

Thời Thác cũng không nghĩ nhiều, anh chỉ nghĩ cô nhóc này không biết lại chuẩn quà linh tinh gì. Kết quả đi tới cửa anh nhìn thấy chiếc bánh kem để trên mặt đất, thân hình cao lớn của anh liền sửng sốt.

Mấy năm nay mặc kệ là sinh nhật Đào Đào hay là sinh nhật anh, hai người đều không đề cập đến việc ăn bánh kem.

Đơn giản ở bên nhau ăn chén mì, cùng nhau qua đêm, khoảnh khắc điểm 0 giờ chúc nhau một câu sinh nhật vui vẻ.

Anh đối với việc ăn bánh kem không có yêu cầu gì.

Đào Đào thật vất lắm mới thoát khỏi chuyện kia, anh không muốn khiến cô rơi vào ác mộng đó nữa.

Đào Đào bước lại gần anh, đôi tay ôm chặt eo anh, cất giọng nói nhẹ nhàng “A Thác không sao đâu, em muốn cùng anh ăn bánh sinh nhật, cùng anh ước nguyện.”

Người Thời Thác run lên.

“Nhóc con…”

“Thật sự không sao mà. Mỗi lần đi ngang qua cửa hàng bánh kem trước trường học em đều thấy không sao cả.”

Anh xoay người đem người ôm vào trong ngực, như đang hỏi cô cũng như đang hỏi chính mình, “Thật sự không sao à?”

Đào Đào nhảy đến trên người anh, lôi lôi kéo kéo lỗ tai, “Không có việc gì ạ, A Thác chăm sóc cho em tốt đến nổi gió thổi không đến mưa xối không đến, nên em không xảy ra chuyện gì hết.”

Thời Thác nhìn chằm chằm mặt cô, đột nhiên xoang mũi có chút nghẹn.

Anh không phải là người quan tâm đến những việc cho đi trong chuyện tình cảm.

Đối với Đào Đào, từ trước đến nay anh chưa hề nghĩ muốn cô báo đáp anh cái gì.

Tất cả đều là anh cam tâm tình nguyện, vui vẻ chịu đựng.

Hiện tại nghe cô nói là anh chăm sóc cô tốt, là vì anh mà cô mới có thể đi ra khỏi quá khứ đen tối, Thời Thác đột nhiên có chút nhanh trí.

“Đào Đào.”

Anh nghẹn giọng gọi cô.

“Dạ.”

“Cảm ơn quà sinh nhật của em.”

Đào Đào cười vui sướng “A Thác, sinh nhật vui vẻ.”

“Ừ, sinh nhật vui vẻ.”

Bởi vì có em bên cạnh nên anh mới thấy vui vẻ.

Thẩm Nghiên cùng Nhan Ngôn lên lầu, bốn người rửa sạch sẽ rồi vây quanh bàn ăn.

Đào Đào đem mũ sinh nhật đội lên đầu Thời Thác.

Bánh kem sinh nhật màu hồng nhạt vẽ hai người nhỏ trên đó.

Một nam một nữ, tay cầm tay đứng chung một chỗ, giống như hình chụp kết hôn.

Thẩm Nghiên tắt đèn, Đào Đào đốt nến nghiêng đầu về phía anh “A Thác, anh mau cầu nguyện đi.”

Thời Thác đưa tay xoa đầu cô, l sau đó kéo tay cô đặt trên đùi mình.

“Hy vọng nhóc con của anh sẽ luôn vui vẻ như vậy, sinh nhật năm nào cũng ở bên anh.”

Ngay sau đó ánh nến bị thổi tắt, tiếng vỗ tay vang lên.

Đào Đào thuận thế gãi tay anh, sát lại gần người anh “Năm nào em cũng ở bên anh, chờ anh tốt nghiệp xong em gả cho anh.”

Thời Thác sửng sốt.

Sau đó đèn trên đỉnh đầu sáng, Thời Thác nhìn cô, tầm mắt phía trước như có chút mơ hồ không rõ.

Cô gái nhỏ bên cạnh tươi cười rạng rỡ, bưng một đĩa bánh kem kem tiến đến trước mặt anh, “A Thác ăn bánh kem đi.”

Thời Thác thấy hốc mắt có chút ẩm ướt.

“Được, ăn bánh kem.”

Bánh sinh nhật được bốn người ăn không nhiều lắm.

Thời Thác ăn một miếng, Nhan Ngôn ăn một miếng, còn hai chị em không ăn một miếng nào.

Sau khi ăn cơm chiều xong, Đào Đào đem phòng ngủ phụ dọn dẹp để cho bọn họ nghỉ ngơi.

“Thẩm Nghiên, khi còn nhỏ không phải luôn giành ăn với chị sao, bây giờ sao lại không ăn đồ ngọt, bánh kem cũng không ăn luôn?”

Đào Đào một bên sửa sang lại chăn, một bên hỏi Thẩm Nghiên.

Thẩm Nghiên gãi gãi đầu, muốn nói nhưng cuối cùng lại không nói.

Nhan Ngôn lúc này vừa vặn từ trong phòng tắm ra tới, nghe được Đào Đào hỏi cái này, nhìn biểu tình Thẩm Nghiên đi đến mép giường, vừa sửa sang lại chăn vừa trả lời.

“Lần trước sinh nhật em mua một cá bánh kem, anh ấy ăn xong nói quá dở rồi sau đó không thích ăn nữa. Em đoán có thể bánh cửa hàng đó không ngon, hiện tại anh ấy nhìn bánh kem liền thấy sợ hãi.”

Đào Đào chỉnh cái chăn lại rồi cười thành tiếng.

“Thì ra là vậy, không sao cả, chị còn tưởng thằng nhóc này vì chuyện đó nên không ăn, lúc đó chị cũng có trách nhiệm lớn, tại hồi đó chị không ăn bánh kem toàn đưa cho thằng nhóc này ăn dùm.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận