Chương 118

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 118

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Màn ảnh quay đến căn phòng học tối tăm, vài tia nắng sớm truy đuổi trong phòng. Dư quang đảo qua bảng đen sạch sẽ, cho dù gương mặt biểu hiện đạm nhiên, cũng chẳng thể che dấu ngón tay căng thẳng, đặt trên bàn ghế chỉnh tề.
Ô cửa sổ trong suốt, một con bồ câu màu trắng đang lượn lờ.
Bức màn cửa màu xám đã được kéo lên.
Đây là thiên đường tình dục hư thối.
Thiếu nữ ngồi xổm dưới bàn học của Minh Bạch, cơ thể nhỏ bé len lỏi giữa bắp đùi của anh. Giữa mày bừng sáng, một tia nắng chiếu nghiêng qua, một vùng đũng quần của chiếc quần đồng phục đen xì đang phập phồng phình to, cảm nhận được ánh mắt của cô, nơi đó càng sưng to hơn. Ánh mắt Chi Đạo bình tĩnh thản nhiên, cứ như đang trong tham gia một kỳ thi quan trọng, đôi tay lại dâm loạn trên vật nam tính chứa đựng dục vọng căng phồng.
Tay phải của thiếu niên nắm chặt, gân tay xanh tím loằng ngoằng hiện ra rõ ràng làm cho người ta sợ hãi.

Lúc này là tiết thể dục cuối cùng trước kỳ thi lớn học. Tất cả học sinh trong lớp đều muốn xuống sân để vận động giải tỏa áp lực, chỉ trừ mỗi mình Minh Bạch. Thiếu niên vẫn ngồi tại chỗ, ẩn mình ở hàng ghế cuối cùng trong lớp, người dựa vào tường, an tĩnh làm bài. Chi Đạo đứng trước cửa sổ ngắm cảnh quan, vốn cô chỉ định thả lỏng tâm trạng.
Chi Đạo đi đến cạnh chỗ ngồi của Minh Bạch.
“Không đi học tiết thể dục à? Anh đã làm rất nhiều bài rồi, có thể nghỉ ngơi một chút.”
Minh Bạch không ngẩng đầu, giọng điệu ôn nhu: “Anh không cần thả lỏng. Em đi đi.”
Chi Đạo chống hai tay khuỷu tay lên trên bàn thiếu niên, nhìn hàng lông mi dài ngoan ngoãn rũ xuống của anh.
“Minh Bạch, đi cùng em đi.”
Minh Bạch ngừng bút, còn chưa kịp cất bút vào hộp bút, bên cửa sổ đột nhiên xuất hiện một người lớn giọng gọi tên anh.
“Minh Bạch!”
Cậu ấy là bạn cùng bàn của Minh Bạch, Trương Đào.
Lúc này, trong đầu Chi Đạo chỉ còn lại duy nhất một ý nghĩ: Tuyệt đối không thể để cho người khác biết quan hệ giữa cô và Minh Bạch.
Chi Đạo nhất thời nóng đầu, không biết nghĩ thế nào mà lại theo bản năng hoảng loạn trốn tránh dưới gầm bàn của Minh Bạch, còn chen vào giữa hai chân anh. Minh Bạch kinh ngạc, mở hai chân ra, bao lấy thân thể của cô.
Không gian dưới gầm bàn rất nhỏ, nhỏ đến mức Chi Đạo hít thở không thông, cả người cô bị bao quanh với mùi hương của Minh Bạch. Thân thể của cô hoàn toàn kề sát với hai chân thon dài của thiếu niên, Chi Đạo đành phải vươn tay chống trên đùi anh để duy trì cân bằng, gương mặt cô cũng vì thế mà ghé sát tới gần hạ bộ của anh. Chi Đạo không hề phát hiện tình cảnh hiện giờ của hai người mờ ám đến mức độ nào, trong lòng chỉ cảm thấy may mắn vì chỗ ngồi của Minh Bạch ở trong góc, có tầng tầng lớp lớp các dãy bàn ghế che khuất giúp cô. Trương Đào đứng trước cửa sổ, tầm nhìn bị hạn chế khá nhiều.
Cậu ấy nói với Minh Bạch: “Minh Bạch, cậu xem giúp tớ một chút, tớ có để quả bóng bàn trên bàn không?”
Minh Bạch bị hành động bất ngờ của Chi Đạo làm cho đơ người, nhất thời không kịp trả lời Trương Đào.
Mọi dây thần kinh cảm giác của thiếu niên đều tập trung ở nơi cực nóng giữa hai chân. Chi Đạo lo sợ, hơi thở của cô cũng vì thế mà gấp gáp hơn, từng đợt hơi thở dồn dập ấm áp bất tri bất giác phả lên dương vật của thiếu niên. Hai chân Minh Bạch không khỏi căng chặt, đầu gối rụt lại vào trong.
Chi Đạo bị ép chặt, bất mãn dùng sức đẩy hai chân của anh ra xa.
Cả người Minh Bạch cứng đờ, không khỏi cúi đầu nhìn lại: Quái vật không an phận của anh đang ở sát bên môi cô, chỉ cần nhẹ nhàng di chuyển, thì sẽ… Minh Bạch lại nhìn lên khuôn mặt của Chi Đạo. Thiếu nữ nghiêng đầu lo lắng, không biết cô đang nghĩ cái gì mà mãi vẫn chưa phát hiện tình cảnh nguy hiểm của mình hiện giờ .
Minh Bạch mạnh mẽ cọ xát ngón tay giữa, nhắc nhở bản thân tỉnh táo. Anh nhẹ nhàng đứng dậy nói: “Để tớ nhìn xem.”
Đầu dương vật cách lớp vải dệt mỏng manh, “Lơ đãng” cọ qua môi Chi Đạo. Cánh môi mềm mại của Chi Đạo bỗng nhiên bị vật cứng chạm vào.
Xúc cảm xạ lạ tới đột ngột khiến Chi Đạo sửng sốt.
Minh Bạch giả vờ như bây giờ anh cũng mới phát hiện ra tình cảnh khó xử, đành phải ngồi xuống, ngón tay che đi nơi cương cứng, gương mặt vô tội bày ra vẻ xin lỗi với cô: “Thực xin lỗi…”
Chi Đạo không dám hồi tưởng lại xúc cảm vừa nãy, đối với “Tai nạn tự nhiên ngoài ý muốn” này chỉ có thể đỏ mặt cúi đầu: “Không… Không có việc gì.”
“Trên bàn không có.” Minh Bạch trả lời Trương Đào.
“Vậy cậu xem giúp tớ xem trong ngăn kéo có không.”
Minh Bạch thuận thế nghiêng người, cúi đầu nhìn vào ngăn kéo, tầm mắt đối điện với đôi mắt của Chi Đạo. Đó là một ánh mắt phong tình lại đơn thuần như ngọc nữ.
Vẻ thanh thuần kết hợp với gương mặt ửng đỏ quẫn bách của cô, hô hấp dồn dập ấm áp tác loạn trên vật nam tính của anh. Yết hầu Minh Bạch động động, dời ánh mắt đi, bắt đầu tìm kiếm trong ngăn kéo bừa bộn của Trương Đào.
Cánh môi Minh Bạch cách rất gần. Đôi môi khẽ nhếch, dưới đó là trái táo đầy dụ hoặc. Gần đến mức cô chỉ cần hơi vươn tay là có thể khều nhẹ lên cằm anh, chà đạp lên cặp môi thơm là tuyệt tác của tạo hóa kìa.
Ánh mắt Chi Đạo nhìn chằm chằm đôi môi của Minh Bạch, nhẹ giọng hỏi anh: “Tìm được chưa?”
“Chưa…” Minh Bạch nghiêm túc tìm kiếm.
Đôi môi đột nhiên bị cô tập kích, cho dù chỉ là một nụ hôn nhợt nhạt vừa chạm vào liền tách ra. Trương Đào bên ngoài có chút sốt ruột hỏi anh: “Tìm được chưa?” Giọng nói đột ngột vang lên của cậu bạn khiến Chi Đạo giật mình tỉnh khỏi cơn mê, bị dọa lui về sau, cúi đầu, bắt đầu khiếp đảm bất an.
Minh Bạch nhìn chằm chằm gương mặt ửng đỏ của cô, nói với Trương Đào: “Không tìm thấy.”
“Không thể nào, rõ ràng sáng nay tớ có mang theo mà.” Trương Đào dự định vào lớp tự mình tìm.
Trái tim Chi Đạo tức khắc vọt lên tới cổ họng. Vội lôi kéo góc áo anh, nhỏ giọng cầu xin: “Đừng… Đừng để cậu ấy vào lớp.”
Minh Bạch mỉm cười, lộ ra má lúm đồng tiền, đẹp như bức họa của các danh sĩ thời xưa: “Sợ sao?”
“Anh mau nghĩ cách đi…” Chi Đạo đã gấp đến độ đỏ cả mắt.
Lông mi Minh Bạch rũ xuống: “Sao vừa rồi lúc hôn anh thì không thấy sợ.”
“Minh Bạch!” Chi Đạo đè giọng, vừa sợ vừa hoảng.
Bước chân Trương Đào như ma quỷ đòi mạng, cậu ấy đã sắp tới gần đây rồi! Chi Đạo sợ hãi, cả cơ thể cuộn tròn lại, lùi vào chỗ sâu nhất trong gầm bàn của Minh Bạch. Mặt sắp vùi vào đũng quần của anh, cánh tay chạm lên hai đùi căng chặt của anh mà cô cũng không thèm để ý, trong đầu Chi Đạo chỉ nghĩ muốn giấu mình sâu hơn một chút. Tốt nhất là có thể hoàn toàn biến mất khỏi đây luôn.
Đùi Minh Bạch lại bị thiếu nữ đè ép, bộ phận nhạy cảm bị đụng chạm khiến anh không kìm được tiếng thở gấp, còn phải cực lực kiềm chế dục vọng cuồn cuộn của bản thân.
“Minh Bạch… Mau lên… Cầu xin anh…” Cảm giác thẹn thùng sợ hãi dâng lên như sóng dữ, hoá thành nước mắt long lanh trong đôi mắt của Chi Đạo.
Thấy cảnh tượng đó, thâm tâm Minh Bạch như bị cắn một cái, anh thở dài một tiếng, tay phải ném quả bóng bàn ra, vừa vặn đáp vào lồng ngực của Trương Đào đang đứng cách đó không xa không gần.
“Tìm được rồi.” Giọng nói của Minh Bạch khàn khàn, có chút khác với bình thường.
Trương Đào tung tung quả bóng, mỉm cười nói cảm ơn: “Cảm ơn nhé.” Xong rồi lập tức xoay người rời đi.
Chi Đạo nghe tiếng bước chân xa dần, thở phào một hơi nhẹ nhõm, ngẩng đầu nhìn lên, thấy ý cười trong khóe mắt của Minh Bạch lại nghĩ đến cảnh tượng chật vật của bản thân, đã vậy anh còn nhân cơ hội chọc ghẹo cô! Đồ khốn kiếp! Chi Đạo nhìn Trương Đào còn chưa đi xa, đột nhiên vươn tay nắm lấy vật nam tính đã thức tỉnh.
Minh Bạch bỗng nhiên bị tập kích, lập tức cong eo phát ra một tiếng kêu rên bất nhã.
Trương Đào xoay người hỏi anh làm sao vậy?
Minh Bạch nắm chặt cây bút máy, rũ mắt, nỗ lực làm cho vẻ mặt mình bình tĩnh như thường: “Không có việc gì, đụng vào bàn một cái thôi.”
Trương Đào nhìn lại, không phát hiện ra điều gì khác thường, lại rời đi.
Minh Bạch cúi thấp cằm, nhìn Chi Đạo đang tươi cười với mình, trong đôi mắt ánh lên sự giảo hoạt. Đôi tay ra sức xoa bóp vị trí mẫn cảm của anh, từ đầu đến cuối, vật nam tính bị cô thưởng thức chơi đùa như món đồ chơi. Qua lại trên dưới, vuốt ve tra tấn, từ trái sang phải.
Chi Đạo rũ mắt, ra vẻ như người mẹ từ ái, giúp anh cái vuốt ve cái chày sưng to.
Thiếu nữ nhìn Minh Bạch, trên mặt là ý cười như hoa.
“Tiểu Minh Bạch đã trưởng thành rồi.”
Minh Bạch siết chặt cây bút, hai chân banh thẳng.
Anh nhìn chằm chằm bóng lưng của Trương Đào cho đến khi cậu ấy đi ra khỏi phòng học, vòng qua cửa sổ. Rốt cuộc thì đã không còn người nào xuất hiện trong tầm mắt, cũng không có ai có thể nhìn thấy cảnh tượng tiếp theo. Ghế dựa đột nhiên bị đẩy ra sau, ma sát với mặt đất phát ra một tiếng rít chói tai, Minh Bạch ném bút đi, đẩy ghế ra phía sau, lập tức ngồi xổm xuống, đôi môi cường thế áp lên môicô.
Hai người rúc trong gầm bàn của hàng ghế cuối cùng.
Ánh mặt trời không chiếu được hết cả căn phòng, nơi này chính là nơi âm u nhất, hơn nữa còn có chồng sách vở chất đầy trên bàn hỗ trợ cản lại ánh sáng.
Thiếu niên nâng mặt thiếu nữ lên, hai người trao nhau một nụ hôn sâu. Sóng tình vô tận bao phủ cả hai người, hai thân thể cực nóng triền miên hôn môi, một hồi kích tình oanh oanh liệt liệt. Đôi môi Chi Đạo dính đầy nước miếng, sáng lấp lánh, là trừng phạt của Minh Bạch.
Rốt cuộc Chi Đạo cũng rời khỏi lồng giam của Minh Bạch, đôi tay đặt trên vai anh, thở hồng hộc.
“Minh Bạch, có muốn làm chuyện điên cuồng một lần không?”
Ánh mắt Minh Bạch vừa tĩnh lặng vừa cuồng nhiệt: “Cái gì?”
“Chúng ta cúp tiết tự học tối đi, cùng đi xem phím điện ảnh nhé?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận