Chương 118

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 118

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

:
Giang Ngộ nói, “Không sao đâu, cứ để anh bế bé cưng là được, không phải em đã nói em muốn đi mua sắm hay sao? Nếu em bế bé cưng thì mua sắm thế nào được?”
Lục Chi cũng nghĩ như vậy, cô thật sự không thể tự mình bế đứa trẻ được, vì vậy nên cô quyết định dùng cái địu để giữ em bé lại trước ngực của Giang Ngộ, để anh bế đứa trẻ.
Lúc đi đến trung tâm thương mại, Lục Chi liền nóng lòng muốn đi mua quần áo, cô luôn có cảm giác mấy bộ quần áo lúc trước không còn hợp với mình nữa, cô cũng không biết nguyên nhân có phải là do cô đã làm mẹ hay không, cô chỉ thấy quần áo lúc trước có hơi trẻ quá, hiện tại cô muốn mua quần áo phù hợp với độ tuổi của mình.
Hơn nữa sau khi sinh em bé xong, ngực của cô đã lớn hơn rất nhiều, chưa kể đến lý do gần đây cô phải cho em bé bú, đã lớn lại càng lớn hơn. Cô cũng phải mua thêm mấy bộ nội y mới, nếu mặc chặt quá cũng không đẹp.
Vừa nhìn thấy cô định đi mua sắm, Giang Ngộ đã ngay lập tức ra quyết định tìm một chỗ để ngồi chờ cô, anh không thích đi dạo phố, thật sự quá mệt mỏi.
Lục Chi đi mua sắm gần hai tiếng đồng hồ mới chịu quay lại tìm Giang Ngộ, cô nhìn thấy anh đang đứng trong một công viên trò chơi ở lầu một, đang bị một đám người đã làm mẹ (BMW) vây quanh. Hiếm lắm mới thấy có người đàn ông đến đây mà còn bế theo em bé như thế này, cho nên mấy người này cảm thấy rất mới mẻ, cả đám xúm lại quanh Giang Ngộ, huống hồ anh còn là một ông bố đẹp trai đến vậy.
Nhưng thật ra Giang Ngộ cũng không nghĩ nhiều đến những vấn đề khác, anh cảm thấy những người này rất nhiệt tình muốn giao lưu kinh nghiệm cùng với anh, nên anh cũng nán lại giao lưu với bọn họ.
Lục Chi nhìn thấy hình ảnh này thì đi qua bên đó, vừa nhìn thấy cô, Giang Ngộ liền quay sang nói với mọi người. “Bà xã của tôi ở bên kia.”
Lục Chi vừa bước qua đó, những người này đã thi nhau khen ngợi Lục Chi, bọn họ nói. “Cô rất may mắn khi có một người chồng giúp cô trông em bé đó nha, chẳng bù cho ông xã nhà tôi, anh ấy còn không biết bế em bé như nào nữa mà.”
“Đúng vậy đúng vậy, còn dẫn cô đi mua sắm nữa. Ông xã nhà tôi thì than vãn suốt ngày, mỗi lần để anh ấy bế em bé là anh ấy lại lắc lư trước mặt tôi cả một ngày.”
Vừa nghe được mấy lời này, Lục Chi cảm thấy rất có đạo lý!!
Giang Ngộ vẫn có một vài điểm chung với những người đàn ông khác!
Thời điểm anh phải ở nhà trông em bé, khi nhìn thấy em bé khóc, anh cũng nói với nó. “Bảo bảo, chúng ta đi tìm mẹ của con chơi nhé!”
Sau đó Giang Ngộ sẽ bế em bé đi đi đi lại ở trước mặt của cô, ngày hôm qua, thời điểm bé cưng khóc lóc ầm ĩ, Lục Chi đang bận tắm rửa, Giang Ngộ cũng trực tiếp bế bé cưng vào bên trong, nhìn cô tắm rửa!
Giang Ngộ vừa bế bé cưng vừa nhìn!
Lục Chi nói vài câu khách sáo với mấy người này, chờ bọn họ tản ra hết, Giang Ngộ mới hỏi cô. “Em đã mua xong hết rồi sao?”
Lục Chi gật đầu, “Em mua xong rồi, lúc nãy em có đi mua đồ lót, nhân viên cửa hàng nói mua nhiều thì được giảm giá nên em quyết định lấy nhiều một chút, muốn được chiết khấu nhiều hơn một tí nên em có mua cho anh luôn.”
Giang Ngộ không thích đi mua sắm, từ trước đến giờ quần áo của anh đều do Lục Chi sắm, ngay cả qυầи ɭóŧ cũng là cô mua.
Vừa nhìn thấy bé cưng, Lục Chi lại khi nhìn thấy nước miếng của bé cưng đang chảy xuống cổ, lại còn chảy liên tục nữa.
Thấy vậy, Lục Chi cũng cảm thấy rất kỳ lạ, cô không hiểu tại sao bé cưng suốt ngày chảy nước dãi mà vẫn còn nhiều đến như vậy?
Giang Ngộ nhìn thấy bảo bảo đang nhìn chằm chằm vào một chỗ cách đó không xa, anh ngẩng đầu liếc nhìn một cái, cuối cùng cũng hiểu ra tại sao em bé lại như vậy. Cách đó không xa có một đứa trẻ đang đứng ăn kem, bảo bảo cứ nhìn chằm chằm vào nó sau đó chảy nước miếng.
Giang Ngộ thấy vậy, anh quay sang nhìn Lục Chi, cười nói. “Điểm này rất giống với em.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận