Chương 118

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 118

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Nghiện (Cưỡng Đoạt Trong Mộng)
Lâm Dịch Phong bật dậy, mồ hôi ướt đẫm. Hắn thở hổn hển, tay chân co quắp. Nỗi kinh hoàng khi chứng kiến cái chết của cô—dù chỉ là trong mơ—còn đáng sợ hơn cả cái chết của chính hắn.
Thực tại hay giấc mơ? Hắn không phân biệt nổi nữa.
Hắn nhìn đồng hồ. Ba giờ sáng.
Cô đã chết. Dù là trong mơ hay ngoài đời, cô cũng đã chọn cái chết.
Không. Hắn không chấp nhận.
Vẫn còn một giấc mơ nữa. Cái giấc mơ kia. Giấc mơ cưỡng đoạt.
Ít nhất trong giấc mơ đó, cô còn sống. Cô còn run rẩy, còn khóc, còn tồn tại.
Hắn run rẩy mở ngăn kéo. Chai thuốc ngủ.
Hắn biết đây là hành động của một kẻ nghiện, một hành động điên rồ. Hắn đang tự đầu độc mình để đuổi theo một bóng ma. Nhưng hắn không quan tâm. Hắn thà làm một con quái vật trong mơ còn hơn là một kẻ thất bại tỉnh táo trong thực tại.
Hắn nuốt hai viên, rồi ba viên. Nhiều hơn liều lượng cho phép.
Hắn ngã xuống giường, để bóng tối nuốt chửng. Hắn chỉ có một ý niệm duy nhất: Đưa tao quay lại. Đưa tao đến chỗ cô ấy.

Hắn tỉnh lại. Gió. Tiếng lá cây xào xạc.
Hắn đang đứng dưới một gốc cây ngô đồng. Hắn (trong mơ) nhận ra nơi này. Kính Hồ.
Và hắn thấy cô. Bùi Yên.
Cô đang ở đó, cách vài mét. Nhưng cô không ở một mình. Cô đang ở trong vòng tay của một gã đàn ông khác. Vệ Diễn.
Hắn (thực tại) nhận ra gã này. Đây là gã bạn thân của “hắn” (trong mơ).
Và hắn (trong mơ) đang chứng kiến cảnh bọn họ hôn nhau.
Một nụ hôn sâu, ướt át, đầy đam mê.
Một cơn giận dữ điên cuồng, một sự ghen tuông nguyên thủy mà Lâm Dịch Phong (thực tại) chưa bao giờ trải qua, bùng nổ trong lồng ngực “hắn” (trong mơ).
Con đĩ.
Ý nghĩ đó không phải của hắn (thực tại), nhưng hắn (thực tại) lại cảm nhận được nó rõ ràng.
Hắn thấy Vệ Diễn rời đi, và cô gái đứng lại một mình, đôi môi sưng mọng, gò má ửng hồng vì nụ hôn.
“Hắn” (trong mơ) bước ra.
“Yên Yên.”
Cô giật mình, hoảng sợ. “Học… học trưởng Lâm.”
“Hắn” (trong mơ) không nói gì thêm. Hắn túm lấy cô, đẩy cô vào thân cây.
“Buông… buông ra!”
“Hắn” (trong mơ) cười gằn. “Hôn nó thích không?”
“Anh nói gì vậy…”
“Tao hỏi,” “hắn” (trong mơ) gầm lên, “Môi mày còn dính vị của nó, có thích không?”
Lâm Dịch Phong (thực tại) kinh hoàng. Dừng lại! Mày không phải tao!
Nhưng “hắn” (trong mơ) cúi xuống. Hắn không hôn. Hắn cắn. Hắn cắn lên môi cô, mạnh đến mức bật máu, rồi hắn dùng lưỡi liếm đi.
“Ưm…”
“Tao sẽ rửa sạch nó cho mày,” “hắn” (trong mơ) thì thầm, trước khi nghiền nát môi cô bằng một nụ hôn cuồng bạo.
Lâm Dịch Phong (thực tại) cảm nhận được tất cả. Vị ngọt của máu, vị mặn của nước mắt cô, và… đúng thế, vị của một thằng đàn ông khác còn vương lại. Sự ghê tởm và hưng phấn bệnh hoạn hòa quyện vào nhau.
Lưỡi “hắn” (trong mơ) như một con rắn độc, càn quét mọi ngóc ngách trong khoang miệng cô. Hắn sục sạo, cướp đoạt, nghiền nát sự kháng cự của cô. Hắn cảm thấy cô đang khóc, cơ thể cô run lên bần bật, nhưng điều đó chỉ khiến “hắn” (trong mơ) càng thêm điên cuồng.
Hắn (thực tại) vừa là kẻ cưỡng hiếp, vừa là nạn nhân bị trói buộc trong cơ thể của kẻ cưỡng hiếp, chứng kiến tội ác của chính mình. Hắn muốn dừng lại, nhưng cơn nghiện (giấc mơ) đã quá mạnh. Hắn cần cô sống, dù phải trả giá bằng sự trong sạch của cô trong thế giới ảo này.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận