Chương 118

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 118

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Lời Thú Tội Muộn Màng
Sáng hôm sau, Tiêu Hành biến mất. Anh ta rời đi không một lời từ biệt. Tiêu Minh Viễn lo lắng gọi điện, nhưng Chu Đại chỉ nhàn nhạt nói: “Nó về công ty có việc gấp.”
Bầu không khí trong nhà họ Tiêu trở nên ngột ngạt. Từ Mỹ Lan nhìn Hứa Khả bằng ánh mắt phức tạp, vừa giận dữ, vừa sợ hãi, lại vừa đau đớn. Bà đã lờ mờ đoán ra điều gì đó từ đêm qua.
Tối hôm đó, Chu Đại về thành phố của mình, Hứa Khả cũng thu dọn đồ đạc chuẩn bị nhập học. Từ Mỹ Lan bước vào phòng cô, đóng cửa lại.
“Hứa Khả.” Bà run rẩy. “Con… và bác sĩ Chu… có phải là…?”
Hứa Khả đang gấp quần áo, tay cô khựng lại. Cô biết, không thể giấu được nữa. Cô quay lại, nhìn thẳng vào mắt mẹ.
“Phải. Con và anh ấy đang yêu nhau.”
Từ Mỹ Lan lảo đảo, bà vịn vào thành giường. “Trời ơi! Từ khi nào? Hè năm ngoái, có phải không?” Bà không ngốc, bà xâu chuỗi lại mọi việc. Tiền bạc, thái độ… “Là ông ta dụ dỗ con? Ông ta lớn hơn con bao nhiêu tuổi! Ông ta là chú của con!”
“Anh ấy không dụ dỗ con!” Hứa Khả gắt lên, cô ghét cái cách mẹ cô nói về anh. “Là con tự nguyện! Con 19 tuổi rồi, không phải 9 tuổi! Con biết con đang làm gì! Và anh ấy không phải chú con! Chúng con không có một giọt máu mủ nào!”
“Nhưng… nhưng người ngoài nhìn vào… luân thường đạo lý…” Từ Mỹ Lan bật khóc nức nở. Bà sụp đổ. “Mẹ đã cố gắng cả đời để ngẩng cao đầu, để con không bị ai coi thường… Tại sao con lại làm ra chuyện này… Con còn trẻ, con sẽ hối hận…”
Nhìn mẹ mình khóc lóc thảm thương, sự bướng bỉnh trong lòng Hứa Khả bỗng dịu lại. Cô bước tới, vụng về vỗ lên lưng mẹ.
“Mẹ.” Giọng cô mềm đi. “Mẹ đã từng nói, phụ nữ phải tìm người đàn ông đối xử tốt với mình. Chu Đại đối xử với con rất tốt. Tốt hơn bất kỳ ai trên đời này. Anh ấy cho con tiền, cho con sự an toàn. Anh ấy… anh ấy khiến con hạnh phúc.”
Cô dừng lại, rồi nói một câu mà chính cô cũng không ngờ. “Và ở trên giường, anh ấy cũng làm con rất hạnh phúc.”
Từ Mỹ Lan ngẩng phắt lên, bàng hoàng nhìn con gái mình. Con bé đang nói gì vậy? Hạnh phúc trên giường?
Hứa Khả nhận ra mình lỡ lời, nhưng cô không rút lại. “Con biết con muốn gì, mẹ à. Con sẽ không chia tay anh ấy. Nếu mẹ thấy mất mặt, con có thể đi. Con sẽ không làm phiền mẹ nữa.”
Từ Mỹ Lan nhìn đứa con gái xa lạ trước mặt. Nó không còn là đứa trẻ nổi loạn mà bà biết. Nó đã là một người phụ nữ. Một người phụ nữ biết mình muốn gì và sẵn sàng trả giá để có được nó. Bà chỉ biết khóc. Nỗi bất lực bao trùm lấy bà. Bà đã mất con gái mình thật rồi.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận