Chương 118

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 118

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Không phải qua điện thoại.

Mà là Chu Liệt đang đứng ở trước mặt cô.Anh ngồi xổm xuống, nắm lấy bàn tay lạnh như băng của Giang Ninh.

Nước mắt Giang Ninh, từng giọt từng giọt rơi xuống.Nghẹn ngào lên tiếng: “Anh Chu ơi… Bố, bố… Ông ấy… Bố…”

Cô giơ tay lên, ngón tay run rẩy nắm chặt vạt áo Chu Liệt.Cái gì cũng… Không thể cứu vãn được

Nghẹn ngào lên tiếng: “Anh Chu ơi… Bố, bố… Ông ấy… Bố…”Toàn thân tràn ngập từng khí chất, không chút cẩu thả.

Chu Liệt ngồi xổm xuống, nhẹ nhàng ôm lấy Giang Ninh.Ngày hôm đó, cả đêm hai bố con không ngủ

Anh ôm lưng cô, trầm giọng nói: “A Ninh, em đừng sợ, anh đã về rồi.”

Giang Ninh dựa vào vai Chu Liệt, không kìm được mà khóc.

Chu Liệt nghe tiếng khóc của Giang Ninh, chờ cô từ từ ổn định, anh mới nhẹ nhàng buông tay xuống.

“A Ninh, giao cho anh xử lý.”

Anh đã nói như vậy.

Sau đó Chu Liệt đi đến văn phòng bác sĩ chính. Tiếp theo mới đi vào phòng bệnh của Giang Hải.Giang Ninh sắc mặt tái nhợt, thất hồn lạc phách ngồi ở hành lang bệnh viện.

Chiều hôm đó.

Chu Liệt nói chuyện gì đó với Giang Hải, Giang Ninh từ đầu đến cuối đều không biết.

Nửa tiếng sau.Vào lúc này, Giang Ninh đột nhiên phát hiện người bố từng cao lớn mạnh mẽ nay đã già như vậy rồi.

Chu Liệt từ trong phòng bệnh đi ra.

Bộ vest anh đang mặc không thấy đâu, để lộ áo sơ mi trắng, đường cong áo sơ mi thẳng tắp, tôn lên dáng người cao thẳng rắn chắc của anh.

Ánh mắt Giang Ninh, vô thức đi theo Chu Liệt.Cô cúi đầu, nhìn thấy đôi giày da màu đen dừng trước mặt cô, sau đó là đôi chân dài được bao bọc bởi quần tây rộng.

Chu Liệt đi tới trước mặt Giang Ninh.Giang Ninh ngẩng đầu lên người Giang Hải, đôi mắt sưng đỏ, cầu xin nhìn Giang Hải.

Anh ngồi xổm xuống, nắm lấy bàn tay lạnh như băng của Giang Ninh.

Chu Liệt nói: “A Ninh, chúng ta kết hôn đi.”Khóe miệng Giang Hải hạ xuống, trên khuôn mặt ngăm đen lộ biểu cảm đau buồn chưa từng có

“Bố em bị bệnh, người mà ông lo lắng nhất, người mà ông không buông xuống được chính là em. Chúng ta kết hôn, anh sẽ chăm sóc em cả đời”

Giang Ninh nghe Chu Liệt nói.

Ánh mắt từ khiếp sợ, đến không dám tin, đôi mắt không ngừng run rẩy.

Cô chưa bình phục sau cú sốc về bệnh tật của Giang Hải, rồi đối mặt với lời cầu hôn của Chu Liệt.

Khoảnh khắc đó.

Giang Ninh nói là thị trấn nhỏ cô đã sống hai mươi năm

“Bố ơi, con muốn kết hôn với anh Chu.”

Trong đầu Giang Ninh kêu ồn ào, có rất nhiều suy nghĩ đã biến mất, thay vào đó trở nên trống rỗng.

Trong đầu Giang Ninh kêu ồn ào, có rất nhiều suy nghĩ đã biến mất, thay vào đó trở nên trống rỗng.

Cô chỉ nhìn Chu Liệt ngồi xổm trước mặt cô.

Chu Liệt đi tới, đánh thức Giang Ninh đang ngủ, “A Ninh, phòng bệnh mới sắp xếp xong rồi, có giường để nghỉ ngơi rồi em đi đổi chỗ khác để ngủ tiếp đi. ”

“Chu Liệt, người đàn ông nằm trên giường bệnh, còn có người phụ nữ kia, rốt cuộc là gì của anh?”

Một lát sau.

Nhìn gương mặt thâm thúy của anh, khuôn mặt đẹp trai, cũng nhìn xuống áo sơ mi trắng trên người anh đang mặc.

Anh đổi phòng bệnh cho Giang Hải, anh thương lượng với bác sĩ phương án điều trị tiếp theo, anh thu xếp gọi điện thoại liên lạc với bệnh viện tốt hơn.

“Chu Liệt, anh đang nói cái gì vậy? Anh muốn từ chức? Anh điên rồi à!”

Cô bị Chu Liệt nắm tay, đi đến phòng bệnh của Giang Hải.

Chu Liệt không thúc giục cô, chỉ yên lặng chờ đợi.

Nhìn gương mặt thâm thúy của anh, khuôn mặt đẹp trai, cũng nhìn xuống áo sơ mi trắng trên người anh đang mặc.

Bời vì Tần Niệm quá khiếp sợ, tâm trạng không khống chế được.

Giang Ninh hoảng hốt, nói ra một câu ngoài dự liệu.

Ông cố gắng mở miệng: “A Ninh, con đã nghĩ kỹ chưa? Con thật sự nguyện ý kết hôn với A Liệt sao?”

Vào lúc này, tại sao cô lại nói ra những lời này.

Cô nói: “Em không muốn… Rời khỏi nơi này…”

Chu Liệt không đến một mình, anh tới đây rất vội vàng, Tần Niệm đang đi công tác cùng Chu Liệt cũng không yên tâm mà đi theo anh.

Bình luận (0)

Để lại bình luận