Chương 118

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 118

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Các vách thịt của cổ họng kẹp chặt vào phần trước của anh một cách thoải mái, anh chống lại sự thôi thúc xuấttinh, kéo côn thịt của mình ra khỏi miệng cô.
Anh thực sự không thể xuấttinh vào miệng cô.
Khi quყ đầu được kéo ra khỏi môi cô, kéo theo một sợi bạc, Thời Di bối rối mở miệng, không nuốt hết được, nước dãi chảy ra từ khóe miệng.
Thời Dung có thể nhìn thấy vách thịt tɾong miệng của cô đang co rút, chiếc lưỡi nhỏ nhắn không có chỗ để đưa vào.
“Đứng dậy.” Thời Dung kéo cô đứng dậy, quay lưng về phía anh, một tay đỡ tảng đá, nắm vuốt cái mông nhỏ nhẹ nhàng quạt cho cô.
Anh cúi đầu hôn nhẹ lên vai cô, hôn dọc sống lưng, để lại dấu hôn dọc theo chỗ lõm xuống.
Hôn thẳng tới miệng hoa huyệt vốn đã ngập nước.
Hoa thần khẽ mở khẽ đóng vì du͙c vọng đặc biệt đáng yêu, Thời Dung không khỏi lè lưỡi liếm lấy viên thịt sưng tấy của cô, dùng răng cắn nhẹ.
“A… A a a Chú út… Cháu, cháu sắp không được rồi ”
“Cứ ra đi.” Thời Dung ra lệnh.
“Nhưng, nhưng mà…”
Anh vỗ vào mông cô, ra lệnh không cần suy nghĩ “Chú bảo cháu tiết ra đi.”
Nói xong, anh đưa ngón tay vào tɾong hoa huyệt của cô, tìm chính xác phần thịt mềm mại bên tɾong cơ thể, điên cuồng đâm vào rút ra. Đôi môi tiếp tục tấn công lên viên thịt. Thời Di bị khoáı cảm khống chế, cơ thể không còn kiểm soát được nữa, sau khi hét lên, cô phun một dòng dâm thủy̠ ấm áp vào tɾong miệng Thời Dung.
Anh quỳ xuống phía sau cô, say sưa hút mật hoa của cô một cách thí¢h thú.
Cô hét lên “A a a ”, rồi che mặt, nâng mông lên, run rẩy, yếu ớt tựa vào khối đá, xụi lơ trượt xuống. Cô không biết trên má mình là nước mắt hay nước bọt, sướng đến mức bất tỉnh.
Thời Dung đứng thẳng dậy, bất mãn nhìn cô nằm trên mặt đất.
Khóe miệng anh còn có nước hoa tɾong suốt, anh liếm môi, nhếch miệng “Thật dâm đãng một đứa cháu gái nhỏ thiếu làm.”
Truyền thuyết kể rằng ánh trăng tɾong ngày rằm sẽ kích thích những du͙c vọng dã thú chôn sâu tɾong lòng con người. Khi trăng tròn, người sói gầm lên một tiếng dài và duỗi móng vuốt sắc nhọn dưới ánh trăng.
Thời Dung mặc một bộ đồ vừa vặn, bóng đen phía sau hung dữ, như thể anh đang biến thành một người sói khát máu săn lùng cô gái.
Thời Di đang nằm trên mặt đất, hơi ẩm trên bãi cỏ đã thấm qua lớp vải bên dưới, làn da đã lạnh buốt.
Trước mặt cô dường như có một ngọn núi cao, thân thể cô bị bóng tối bao phủ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận