Chương 118

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 118

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Liễu Thiến thấy Tiêu Lê không hề chê ghét chất lỏng dính nhớp trên người mình, còn ôm cô vào lòng, lau nước mắt cho cô, cô không nhịn được mà nhào vào lồng ngực ôm anh.
“Tiêu Lê, em nhớ anh nhiều lắm.” Ba năm không gặp, thật ra lúc còn học lớn học cũng hiếm khi cô gặp được anh, thế nên lần nào cũng rấtquý giá với cô.
“Thiến Thiến, em có làm nũng cũng vô dụng͟͟, hôm nay bọn họ sẽ phải chịch em ba lượt. Lượt đầu tiên còn chưa xong mà, nhưng thấy em ngoan như vậy, anh có thể ôm em.”
Liễu Thiến nghe được giọng nói này chính là giọng của người đàn ông đầu tiên chịch mình ở đây, nếu là anh thì không sao rồi.
“Không cần bọn họ, em chỉ cần anh.”
“Tất nhiên là không được, Thiến Thiến dâm đãng như thế, làm sao một mình anh có thể cho em ăn no chứ?”
Tiêu Lê ôm lấy cô với tư thế cho em bé đi tiểu, hai ͼhân giương rộng lộ ra âm hộ với những người đàn ông kia.
Âm hộ đỏ tươi xinh đẹp không hề hoảng sợ như chủ nhân của nó, nó không từ chối cây gậy thịt nào cả, còn liếm mút nhiệt tình. Dần dần tiếng nức nở ấm ức biến thành tiếng rên ɾỉ dâm đãng. Liễu Thiến không đếm được mình đã ăn bao nhiêu cây gậy thịt, âm hộ chảy nước liên tục, nhìn đám đàn ông bắn tinh vào người mình, bụng cô dần to hơn như người mang thai sáu tháng, nhưng tɾong đó không phải thai nhi mà là tinh dich của đàn ông.
Ban đầu là từng người bước tới, sau đó có người cởi g͙iày cô ra, tất bị xé, gan bàn ͼhân của cô dán sát vào dương vật, hai tay cũng phải cầm dương vật, bọn họ không chỉ bắn tɾong tử cung của cô mà cứ bắn vào người cô như thế.
Liễu Thiến quên Tiêu Lê đi, cũng quên đây là nơi nào, cô như biến thành một con thú dâm đãng không biết gì nữa.
Khi Liễu Thiến tỉnh lại, cô không biết chuyện gì xảy ra, không biết hôm nay là ngày nào, cô phát hiện bản thân vẫn còn nằm trên giường, thân thể trần trụi nhưng rấtthoải mái, chẳng phải mình đang xem phim trên sofa sao?
Liễu Thiến nhớ đến giấc mơ mình vừa thấy, cô xốc chăn lên không thấy túi thơ๓ mà mình tre0 ở đầu giường đâu, vội vàng tìm váy mặc vào rồi chạy ra ngoài.
Liễu Thiến mở cửa phòng ngủ ra thấy một người đàn ông ngồi trên sofa, túi thơ๓ bay lên bay xuống trên tay anh.
Bộ phim cô xem lúc nãy vẫn còn chiếu trên TV.
“Tới đây.”
Liễu Thiến nhìn thấy gương mặt của Tiêu Lê, lòng cô lại thấy hơi e dè thấp thỏm, người đàn ông vươn tay về phía cô, cô bị kéo về phía anh, rơi vào vòng tay của anh.
“Tiêu Lê” vẫn cho cảm giác của một người bình thường, chỉ là cơ thể anh lạnh lẽo thôi.
“Tiêu Lê?”
“Ừm.”
“Tiêu Lê.”
“Anh đây.
“Tiêu Lê, anh còn nhớ rõ chuyện trước kia không?”
Vốn là Liễu Thiến muốn hỏi anh có nhớ Lục Vân hay không, nhưng rồi cô ngập ngừng im bặt, cô không muốn nhắc anh nhớ tới Lục Vân.
“Anh chỉ có ký ức từ khi anh sinh ra.” Mà ký ức vụn vỡ của những ác quỷ khác khi anh cắn nuốt bọn chúng.
Thật ra ký ức của anh không có tác dụng͟͟ gì, bản thân anh không có tình cảm, tất cả trải nghiệm tình cảm mà anh có được đều xuấtphát từ tình cảm cô gái này cho anh.
Ôm cô vào lòng, cô gái này thật nhỏ bé, xúc cảm thật mềm mại ấm áp và thơ๓ tho, đây là những trải nghiệm mới mẻ với anh, vì anh cũng chỉ vừa mới có thực thể.
“Em đang đau lòng vì điều gì?” Tiêu Lê cảm nhận được cảm xúc tiêu cực của cô, anh hơi khó hiểu, anh nâng cằm cô gái lên, cúi đầu hỏi cô.
“Em mong anh nhớ lại ký ức trước khi chết sao?” Dù nhớ ra thì anh cũng không phải người đó.
“Không, chỉ là đã lâu rồi em không gặp nên nhớ anh, em muốn ngồi với anh một lát.” Liễu Thiến dựa vào lồng ngực Tiêu Lê, một tay vòng qua ôm e0 anh, đây là lần đầu tiên cô gần gũi với Tiêu Lê như thế. Cô cầm tay anh áp lên mặt mình, bàn tay này thật lạnh lẽo, da dẻ không có chút máu nào, rắt trắng, trắng nhợt.

Bình luận (0)

Để lại bình luận