Chương 118

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 118

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trời ơi, rốt cuộc hắn muốn làm gì?
Sao lại ẩn nấp bên người nàng bằng mọi cách thế kia?
Lòng Đỗ Yểu Yểu thấp thỏm bất an quá đỗi, đêm đó nàng trằn trọc ngủ không yên.
Nàng định mấy ngày tiếp đến sẽ theo dõi Thôi Lục nhằm tìm ra sơ hở của hắn ta nhưng Thôi Lục như biến thành một người khác vậy. Hắn ta không có đôi mắt đẹp, cũng không có khí thế uy nghiêm, tầm thường đến mức như thể chỉ là một người dân bình thường.
Đỗ Yểu Yểu bảo Tiểu Thúy theo dõi. Nàng ấy cũng nói vẫn là gương mặt ấy nhưng không hiểu sao ánh mắt và khí thế lại khác nhau một trời một vực.
Đỗ Yểu Yểu đã ngộ ra. Nàng đoán có hai phu xe, một là Thôi Lục chân chính – thuộc hạ của Thẩm Giai, hai là “Thôi Lục” do Thẩm Giai đội mặt nạ cải trang.
Để kiểm chứng cho mối nghi ngờ của mình, sáng hôm nọ, nàng quyết định thăm dò “Thôi Lục”.
“Thôi Lục” này không phải Thôi Lục đó. Sau khi Đỗ Yểu Yểu ăn điểm tâm xong, nàng bèn quay sang nhìn song hắn ta chỉ bình thản ngoảnh mặt đi chứ không khom người một cách khiêm nhường như bình thường.
Kẻ ngồi trên cao đã quen trong tiềm thức không thích cúi mình trước bất kỳ ai.
Đỗ Yểu Yểu khẳng định “Thôi Lục” hôm nay là Thẩm Giai đóng vai.
Chưa hết, nàng còn thăm dò thêm một bước nữa.
Mỗi sáng Đỗ Yểu Yểu đều giẫm lên ghế để lên ngựa rồi đến cửa tiệm.
Hôm nay cũng không ngoại lệ.
Tiểu Thúy đỡ nàng đi lên ghế, Đỗ Yểu Yểu bèn giả vờ sẩy chân trái, trượt chân ngã xuống.
Nàng ngả người ra sau với cái bụng to uỳnh, trông vô cùng nguy hiểm.
“Phu nhân!”
Dù cái thai là giả nhưng biến cố ấy vẫn là Tiểu Thúy sợ hãi hét lên.
“Thôi Lục” xoay người thật nhanh đồng thời đưa tay phải đỡ lấy lưng Đỗ Yểu Yểu, “phụ nữ có thai” yếu đuối lỡ tay kéo ống tay áo của hắn ta lên, để lộ cổ tay trái mảnh khảnh của nam tử. Tất cả xảy ra chỉ vỏn vẹn vài giây.
Có một vết sẹo mờ trên làn da trắng trẻo ấy.
Và nàng đã từng nếm vị của dòng máu ấm áp chảy ra từ đó.
Thẩm Giai là một người tùy tiện, Đỗ Yểu Yểu đoán hắn chắc chắn sẽ không bôi thuốc mỡ trừ sẹo nào lên vết thương.
Đã gần một năm trôi qua mà vết sẹo vẫn còn nằm ở đó.
Hắn cao hơn nàng một cái đầu, hơi thở khe khẽ quẩn quanh trên đỉnh đầu nàng, lồng ngực rắn chắc đỡ lưng nàng lại, cánh tay mạnh mẽ thì vòng quanh chiếc eo mềm mại của nàng.
Nàng cũng ngửi thấy hương bồ kết thoang thoảng từ người hắn.
Đáng lẽ ra khi gặp lại kẻ thù thì nàng sẽ căm hận lắm mới phải. Nhưng có lẽ là vì đã trôi qua quá lâu, không ngờ trong lòng Đỗ Yểu Yểu lại nhớ nhung bầu không khí dịu dàng, êm ấm khi hai người ở bên nhau.
“Ngươi làm cái gì thế…” Tiểu Thúy ở bên cạnh trừng “Thôi Lục”, quát: “Tên biến thái nhà ngươi, buông phu nhân ra mau!”
“Thôi Lục” ngoan ngoãn buông Đỗ Yểu Yểu ra, vuốt ngón tay dưới ống tay áo như đang nhớ lại xúc cảm đẹp đẽ khi vừa tiếp xúc với da thịt nàng.
“Hôm nay ta hơi mệt, không đến tiệm ăn nữa.” Đỗ Yểu Yểu che bụng, cau mày nói.
“Dạ dạ! Vậy mình về nghỉ ngơi thôi phu nhân!” Tiểu Thúy đỡ Đỗ Yểu Yểu đi, thi thoảng cứ ngoái đầu nhìn Thôi Lục, lại thấy tên biến thái kia đang dõi theo bóng lưng phu nhân với nét mặt đầy lưu luyến và muộn phiền.
Lúc chưa chắc chắn thì nàng như ngồi trên đống lửa, còn giờ đã khẳng định được suy nghĩ của mình, nàng nghĩ cách lẩn trốn.
Đỗ Yểu Yểu thừa nhận rằng mình từng yêu hắn. Song, nàng không phải kiểu người thích M, không phải kiểu người chỉ cần hắn quay lại và vẫy tay với mình là nàng sẽ tha thứ cho hắn.
Khác nhau cả về lối suy nghĩ lẫn tam quan thì tốt nhất cả đời đừng nên tiếp xúc với nhau.
Thẩm Giai chỉ xuất hiện một cách chóng vánh, hầu như phu xe thật luôn là ám vệ Thôi Lục.
Đỗ Yểu Yểu cố ý chờ vài ngày sau đó mới gọi lt đến vào lúc hắn ta bắt đầu làm việc.
Nàng cười khúc khích, hỏi: “Thôi lớn ca nhỉ?”
Thôi Lục giật mình, hắn ta vội vàng quỳ xuống rồi nói trong sợ hãi: “Tiểu nhân không dám nhận, phu nhân cứ gọi thẳng tên của tiểu nhân ạ!”
“Đừng khách sáo.” Đỗ Yểu Yểu chầm chậm nói: “Là thế này, ta sắp sinh nên cũng chẳng ra ngoài nhiều nữa. Ngươi còn trẻ, còn biết võ công, làm công việc khác sẽ có tương lai hơn chứ phục vụ cho một phu nhân nhỏ bé như ta thì uổng quá…”
Nói bóng gió là bảo hắn ta đổi chủ.
Đây là nhiệm vụ nên Thôi Lục nào dám đồng ý, hắn ta tỏ ra khiêm tốn: “Phu nhân là người sáng suốt, thông minh, tiểu nhân tự nguyện phục vụ cho phu nhân, phu nhân không cần lo cho tiểu nhân đâu ạ.”
Ta đang đuổi ngươi đi chứ lo cho ngươi ở đâu ra!
Đỗ Yểu Yểu chửi thầm trong bụng.
Nàng khẽ hắng giọng rồi ra chiều khó xử: “Ngươi chưa lập gia đình nên không biết cái khó trong quản lý việc nhà của phụ nhân. Nhà ta sắp sửa đón một đứa trẻ, ta phải mời thêm bà đỡ, nhũ nương về, phỏng chừng còn phải mua hai nha hoàn nhỏ nữa… Túi tiền ta thật sự không chi trả nổi.”
Đây không trả công nổi, cút lẹ giùm.
Thế nhưng Thôi Lục vẫn nhắm mắt làm ngơ, bảo: “Kẻ sĩ có thể vì tri kỷ mà vui lòng chết. Để báo ơn phu nhân đã dùng tiểu nhân, tiểu nhân bằng lòng cưỡi ngựa đánh xe cho phu nhân, không lấy một đồng nào.”
Đỗ Yểu Yểu: “…”
Đi mà thể hiện lòng trung thành với Thẩm Giai, đừng làm bộ làm tịch với nàng.
Sợ Đỗ Yểu Yểu lo lắng, Thôi Lục bồi thêm một câu: “Tiểu nhân có thể làm việc khác để nuôi sống bản thân, xin phu nhân hãy yên tâm!”
Chắc Thẩm Giai trả lương ngươi cao lắm chứ gì? Còn rảnh rỗi đi giám sát nữ nhân từng là của hắn nữa cơ.
Đỗ Yểu Yểu che trán trợn trắng mắt, sau đó nàng nghiêm mặt cất lời: “Người ta thường nói ‘Không có việc gì mà tỏ ra ân cần, không phải gian cũng là trộm’. Thôi Lục, có phải ngươi yêu thầm ta không đấy…”
“Hả… Không không không…” Thôi Lục vội vàng xua tay, mặt đỏ như gấc. Hắn ta còn muốn sống mấy năm nữa!
“À, không phải à.” Đỗ Yểu Yểu nhếch mép: “Chứ ta thấy ngươi nhiệt tình với ta mà chẳng đòi hỏi gì như thế, còn ngỡ là ngươi muốn làm cha của đứa trẻ trong bụng ta nữa cơ!”
“Tiểu nhân, tiểu nhân…” Thôi Lục ấp úng: “Tiểu nhân không dám…”
“Không dám thì đừng đi theo ta nữa.” Đỗ Yểu Yểu tiếp lời: “Ta đi đâu, đến đâu là chuyện của ta. Đừng theo dõi ta, ta không thích đâu.”
Câu này xem như đã vạch trần ý đồ của Thôi Lục.
Thôi Lục nghe vậy thì vô cùng bối rối. Sau đó, hắn ta lấy lại bình tĩnh rồi nói thẳng: “Cái này ngài hãy nói với công tử đi ạ. Ngài ấy đang ở Lục Liễu sơn trang, ngoại ô Ngô Hưng ạ.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận