Chương 1182

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 1182

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Giang Đình biết không thể ép người, tính cách của cô cường, chỉ ăn mềm không ăn cứng.
Tốt xấu gì cô nhóc còn thiếu anh ta mấy bữa cơm, qua mấy ngày nữa là sinh nhật của anh ta, không được nữa vẫn còn một A Hoài.
Anh ta luôn có cách khiến cho cô đồng ý gặp anh ta.
Áo sơ mi của hai người đều nửa kín nửa hở, rất giống mặt người dạ thú, ánh mắt hai bên chạm vào đều không có ý tốt, đều có ý đổ lỗi sai lên đầu đối phương.
Sau đó Lục Nhất Hoài cười hừ một tiếng, hiển nhiên không muốn rơi vào thế hạ phong, Giang Đình thì rời mắt không nói gì.
Giang Đình dự định buổi chiều lại đến, anh ta cài cúc áo, âu phục sớm đã bị Lâm Chi Nam tức giận ném xuống đất.
Anh ta không chút ngại nhặt lên, sau khi phủi hai cái thì mặc vào.
Đâu còn dáng vẻ coi trọng âu phục như trước.
Cửa đột nhiên mở, ánh mắt hai người đàn ông sáng lên, đồng loạt nhìn về phía người trong cửa.
“Nam Nam…”
Lâm Chi Nam ném chó xuống đất, trong đáy mắt tràn ngập tức giận “Mang chó của anh về, cút ”
Cô biết hai người đàn ông này thích dùng chó để lấy cớ tìm cô, trước đó mắt nhắm mắt mở cho qua là được.
Nhưng lần này cô thật sự tức giận.
Hừ
Cô không cho hai người kia cơ hội nói chuyện, rầm một tiếng lại đóng cửa.
Gió thổi qua mặt, giống như tính tình nóng nảy của cô, khiến cho lời muốn nói lúc này của Lục Nhất Hoài nghẹn ở cổ họng, anh ta biết lúc này thật sự chọc giận cô.
Không mười ngày nửa tháng là không dỗ xong.
Đau đầu…
Anh ta nhìn con chó trước mắt, lại cảm thấy không quá thảm.
Ít nhiều gì còn có con chó này, cô không muốn gặp anh ta, cũng muốn gặp con chó này.
Lục Nhất Hoài nửa ngồi xổm, đang muốn dùng một tay bế A Hoài lên, nhưng hai chân trước của A Hoài bị Giang Đình cầm trong tay, giống như muốn cướp.
A Hoài cho rằng hai người kia đang chơi cùng mình, đuôi nó không ngừng vẫy.
Trên hành lang không một bóng người, đôi mắt đen thâm thúy của hai người đàn ông thẳng tắp đối mặt, đều không chút nhượng bộ.
“Cậu có ý gì?” Lục Nhất Hoài cười khẩy, cười anh ta không biết xấu hổ.
“Giang Đình, đây là chó của tôi, tên chữ của nó còn do tôi đặt đấy ”
“Cậu cướp cái gì?”
Giang Đình không chút nào hoảng hốt, bình tĩnh ung dung, nhếch miệng đáp “Thật sao? Mấy năm nay cậu ở nước ngoài vẫn luôn là do tôi trông nó, Lục Nhất Hoài, cậu chỉ tốn tiền mua nó.”
“Nếu không thì để nó đến chọn?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận