Chương 1183

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 1183

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Để nó chọn thì chọn ” Lục Nhất Hoài đã tính trước, anh ta không tin chủ nhân đầu tiên của chó là anh ta sẽ thua bởi Giang Đình, chó là động vật trung thành nhất.
Hai người ngồi ở hai bên, lùi ra nửa bước vỗ tay.
“A Hoài, đến đây ”
“A Hoài, lại đây ”
Sao cả hai đều đang gọi nó vậy, nên đi qua bên nào đây?
A Hoài mở đôi mắt to thơ ngây ra nhìn bên trái một chút lại nhìn bên phải, phát ra tiếng sủa gâu gâu khó xử.
Lúc nó nhìn về phía Giang Đình, Giang Đình ý tứ sâu xa nhếch môi, hướng nó ngoắc tay.
“Gâu ”
A Hoài vung vẩy đuôi chạy đi, lại sủa mấy tiếng.
Ăn đồ hộp, ăn cá ”
Muốn trách thì trách ngày thường Giang Đình nuôi nấng nó theo tiêu chuẩn năm sao, đề cao mức độ ẩm thực của nó lên mấy cấp bậc.
Mắt thấy con chó mà mình mua chạy đến chỗ Giang Đình, Lục Nhất Hoài tức giận không thôi, còn thiếu nức đấm ngực
“Mày cái đồ chó ngốc nuôi không quen này ” Anh ta mắng.
Giang Đình vững vàng ôm lấy A Hoài, gật đầu với Lục Nhất Hoài, rất có tư thế người thắng lợi.
“Lục tiên sinh, vậy thì tạm biệt ” Giang Đình ôm chó rời đi
Lục Nhất Hoài nhìn chằm chằm bóng lưng của anh ta, cắn chặt hàm răng, lại nện một đấm lên tường.
Lần này chó không có, anh ta đương nhiên không có khả năng rời đi.
Bé cưng đang giận anh ta, anh ta vừa đi, mấy người đàn ông khác nhặt nhạnh được chỗ tốt thì sao?
Ánh mắt Lục Nhất Hoài rơi trên khóa cửa bằng vân tay.
Quay vào khóc lóc cầu xin tha thứ, trong phòng còn có bàn phím và ván giặt, cùng lắm thì quỳ một, hai ngày, nói chung cô luôn mềm lòng.
Lục Nhất Hoài càng nghĩ càng cảm thấy phương pháp này có thể thực hiện, nhưng mà ngón tay cái vừa đặt lên chỗ quét vân tay, lập tức truyền đến giọng nói vô tình.
“Vân tay không đúng ”
Lục Nhất Hoài “…”

Tháng bảy, Lâm Chi Nam bay về Anh, chuẩn bị chúc mừng sinh nhật Ôn Thời Khải.
Mấy năm trước ông nội anh ta vì bệnh mà qua đời, Lâm Chi Nam đã gặp qua bà nội của anh ta, là phu nhân quý tộc thế kỷ trước, là một người phụ nữ mạnh mẽ, bà ấy mới mấy người chăm sóc đến để người ta tu sửa vườn hoa chỉnh tề, bụi hoa hồng nở khắp sườn núi.
Không nhìn ra chút nào đau lòng vì sự ra đi của ông nội ông ta.
Nhưng cô độc của bà ấy giấu trong những việc nhỏ không đáng kể, bà ấy thường ngồi một mình ngẩn người trên bãi cỏ, không thích náo nhiệt, trí nhớ dần dần suy giảm hỗn loạn, cho rằng ông nội anh ta vẫn còn sống, thậm chí còn nhận nhầm Ôn Thời Khải thành em trai Thời Hựu, lôi kéo cánh tay anh ta đếm kỹ thân tình không thuộc về anh ta.

Bình luận (0)

Để lại bình luận