Chương 1185

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 1185

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Ôn Thời Khải ngước mắt lên nhìn thấy Lâm Chi Nam cầm đồ đi về phía bên này, theo thói quen đứng dậy nhận lấy.
Là bình cắm hoa và một rổ hoa hồng.
Lâm Chi Nam sang đến New Zealand rất thích cắm hoa, mười mấy cành hoa cao thấp cắm vào trong bình thủy tinh, giống như nghệ thuật gia.
Bà cụ cầm mấy cành hồng quan sát, sau đó nhíu mày.
“Hoa phải cắt nụ hoa mới chớm nở, như vậy mới có thể giữ trong bình lâu hơn mấy ngày, tôi nhớ đã từng nói qua với cô mấy lần, cô hầu gái này, sao cô lại ngốc như vậy ”
A a a ”
Đây không phải lần đầu tiên bà cụ nhận nhầm cô.
Ôn Thời Khải nhìn cô phồng má giống như con chuột ăn kho thóc, anh ta không kìm lòng được mà cong môi cười, trong mắt lấp lánh ánh sáng.
Lâm Chi Nam tủi thân đáp “Cháu thích… Dù sao cũng đặt ở phòng cháu, không làm phiền đến bà.”
Bà cụ lật qua album ảnh “Vừa ngốc lại còn mạnh miệng, cũng không biết ở đâu tuyển vào.”
Lâm Chi Nam muốn phát điên, Ôn Thời Khải khẽ cười “Hay là như thế này đi bà nội, để cháu đến dạy cô ấy.”
Anh ta nhìn về phía Lâm Chi Nam, đuôi mắt hơi nhướng lên, hiện ra ánh sáng rực rỡ “Cô hầu gái, buổi tối em đến phòng anh, anh tự mình day em.”
Âm cuối của anh ta hơi kéo dài, vô số hình ảnh kiều diễm thoáng hiện qua trong đầu Lâm Chi Nam, một chân cô đạp lên giày da của anh ta.
Ôn Thời Khải bị đau kêu lên một tiếng, hơi cau mày.
Cô dùng ánh mắt giết người nhìn anh ta.
Một giây sau Ôn Thời Khải đã hiểu, dùng tay làm tư thế kéo khóa miệng.
Bà cụ không biết sóng ngầm cuồn cuộn bên dưới, nhìn album ảnh cảm thán.
“Lúc cháu mười tuổi đã là anh bạn nhỏ đẹp trai được nữ sinh thích, tóc vàng mắt xanh, nghe cha cháu nói qua, quà giáng sinh của cháu nhét đầy một rương bóng chày.”
Bà cụ hỏi Lâm Chi Nam “Cô nhìn xem có phải cháu tôi rất đẹp trai không?”
Lâm Chi Nam nhìn qua, chỉ dừng lại trên ảnh Ôn Thời Hựu một lúc, ánh mắt tập trung vào người bên cạnh anh ta.
“Không phải đâu, người này đẹp trai hơn.” Cô không phục dùng tay chọc chọc “Anh chàng tóc đen mắt nâu này mới đẹp trai nhất, tuổi còn nhỏ đã có khí chất u buồn, lại thích đọc sách, lớn lên nhất định sẽ tìm được một người bạn gái xinh đẹp.”
Cô chỉ vào Ôn Thời Khải khi còn nhỏ, lúc đó anh ta tựa lưng vào một bên đọc sách, máy ảnh tách một tiếng chụp, lúc này anh ta nghiêng đầu qua, đôi mắt sâu không lường được cứ thế rơi vào ống kính máy ảnh.

Bình luận (0)

Để lại bình luận