Chương 1187

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 1187

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Lâm Chi Nam vĩnh viễn nhớ rõ năm mà ông nội Ôn Thời Khải qua đời, quá bất ngờ không kịp chuẩn bị, mấy ngày trước sức khỏe ông cụ vẫn còn khỏe mạnh.
Lúc cưỡi ngựa qua hàng rào chắn không cẩn thận ngã xuống, qua đời ngay tại chỗ.
Cô gấp đến mức chạy đến Boston tìm anh ta, chuẩn bị cùng anh ta về nước Anh.
Ôn Thời Khải ở trong nhà kéo rèm không một khe hở.
Cô bật đèn phòng ngủ lên, người đàn ông ngồi trên sofa hút thuốc, bên cạnh là hai vali hành lý đã sửa soạn xong, đang chờ cô.
Khói thuốc nhàn nhạt bao trùm lấy gương mặt anh ta, rõ ràng động tác của anh ta không thành thạo, thỉnh thoảng còn ho khan một tiếng.
Lâm Chi Nam chưa từng nhìn thấy anh ta hút thuốc, trái tim đột nhiên căng chặt.
Cô đi lên lấy điếu thuốc từ trong tay anh ta ra, dụi vào trong gạt tàn.
Đôi con ngươi màu sáng của Ôn Thời Khải lẳng lặng nhìn cô, giống như một viên thủy tinh vỡ nát, cô không biết nói mấy lời an ủi như thế nào, chỉ ngồi dưới chân anh ta, coi bắp đùi anh ta giống như gối dựa vào.
Một lát sau, Lâm Chi Nam cảm giác được trên mặt có thêm một bàn tay, anh ta coi cô như một con thỏ nhỏ, nhẹ nhàng vuốt ve, giọng có chút khàn khàn.
“Năm năm không gặp ông nội, thật ra vừa rồi anh ngồi đây vẫn luôn nghĩ đến dáng vẻ của ông nội.” Nói xong, khóe môi Ôn Thời Khải giật giật.
“Nhưng quả thật không nhớ ra được.”
Lâm Chi Nam ngửa đầu, dáng vẻ Ôn Thời Khải trùng xuống cười tự giễu.
“Thật ra anh vẫn luôn chờ ông nội nói xin lỗi với mình.”
Mũi của Lâm Chi Nam chua xót, một giọt nước mắt rơi xuống trên quần hắn.
Làm sao bây giờ, đến sau cùng anh ta không đợi được rồi.

“Bà nội, ngày mai chúng cháu phải về nước Anh, lần sau tới gặp bà có thể là nửa năm hoặc là lâu hơn nữa.” Trong lòng cô còn ôm mong đợi.
“Nếu như khi nào bà tỉnh táo, nhận ra anh ấy là Ôn Thời Khải, bà nhất định phải nói cho anh ấy biết nhé.”
“Cuối tuần ngoại trừ sinh nhật của Thời Hựu còn là sinh nhật của anh ấy.”
Anh ấy đã nhiều năm không nghe bà nói sinh nhật vui vẻ rồi.
Bà biết không, anh ấy rất để ý.
Lâm Chi Nam nhìn qua gò má của bà cụ “Có đôi khi cháu cảm thấy bà nhận ra anh ấy, bởi vì ba câu bà không rời khỏi anh ấy, nói cái này cái kia, anh ấy tốt và không tốt, bà đều kể lại, giống như cầu mong đáp lại.”
“Chỉ là một người kiêu ngạo như bà, sao thể chủ động nói mình nhớ cháu trai trưởng, muốn hòa giải đúng không?”
Bà cụ không nói gì, lại rơi vào trạng thái tự bế, ánh mắt ngơ ngác nhìn chằm chằm phương xa.

Bình luận (0)

Để lại bình luận