Chương 1188

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 1188

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Lâm Chi Nam không chắc bà cụ có thể nghe hiểu hay không, cô thở dài, có lẽ ông trời chính là như vậy, không thể nào để cho người ta mọi chuyện đều viên mãn.
Ôn Thời Khải còn chưa quay lại, cô đứng dậy đi tìm anh ta.
Sau lưng, bờ môi của bà cụ hơi run rẩy, lông mi rơi xuống một mảnh bóng râm.

Ngày hôm sau lúc sắp rời đi.
Sau khi Lâm Chi Nam cùng bà cụ chào tạm biệt, biết hai bà cháu vẫn còn chuyện muốn nói, cô đến phòng bếp tìm David.
David là đầu bếp chính, dáng người mập mạp, tính tình rất tốt, từ ngày đầu tiên đến Lâm Chi Nam đã nhớ thương bánh nướng xốp mà ông ấy làm, mềm nhũn cực kỳ giống con người ông ấy.
Ôn Thời Khải ở trong phòng giúp bà nội mình làm lại tổ chim, mặc dù mỗi lần chim bay đến chạy tới mép giường của bà cụ mổ thóc ăn, nhưng ăn xong lại bay mất.
Ôn Thời Khải nghĩ đến việc làm cỏ làm ổ chim bên cửa sổ, nhìn xem có thể giữ chân chúng lại hay không.
Ổ chim ở sát tường hiên, lúc áo sơ mi của anh ta dán sát cửa sổ xẹt qua một vết bẩn, làm xong tất cả, Ôn Thời Khải phát hiện ánh mắt bà cụ đang ngơ ngác dõi theo mình, giống như không nhận ra.
Bệnh này của bà nội lúc tốt lúc xấu, không nhận ra người là chuyện bình thường.
Ôn Thời Khải phủi bụi trên tay áo, đi lên nhẹ nhàng ôm lấy bà cụ ngồi trên xe lăn, nhẹ giọng nói.
“Bà nội, cháu phải đi rồi.”
Cằm anh ta dán lên mặt bà cụ, cũng không trông cậy vào nhận được đáp lại.
Nhưng lúc sắp đi, bà cụ đột nhiên giữ chặt anh ta “Nếu ổ kia hỏng thì phải làm sao bây giờ?”
“Sẽ không hỏng đâu, cháu cố định chắc chắn rồi.” Ôn Thời Khải ngồi xổm xuống vỗ tay của bà cụ trấn an “Nếu như hỏng bà tìm đầu bếp chính giúp bà làm cái khác.”
“Na na chỉ thích nhìn hỉ thước, nếu nó một lần nữa chạy vào rừng cây, bà không bắt được về.”
Trong mắt anh ta tràn ra ý cười “Cháu đã huấn luyện xong, chỉ cần người hầu huýt sáo một cái là có thể quay về.”
“Này…” Bà cụ không vui, do dự nói “Dù sao, dù sao…”
Hôm nay bà cụ rất khác thường, nhưng Ôn Thời Khải không nghĩ nhiều, chỉ nghĩ bà cụ sợ tĩnh mịch.
“Bà nội yên tâm, lúc nào rảnh cháu sẽ dẫn Chi Nam… đến thăm bà.”
Cạnh cửa đột nhiên có một cái đầu thò ra, Lâm Chi Nam nháy mắt với anh ta.
Phải đi rồi
Lông mày Ôn Thời Khải giãn ra, đang định đứng dậy, trong tay đột nhiên bị bà cụ nhét vào một chiếc hộp nhỏ bằng bàn tay “Không phải sắp đến sinh nhật của cháu sao, đây là quà bà nội tặng cho cháu.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận