Chương 119

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 119

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Sắp tới anh có dự định gì chưa? Đi đâu làm?” Chung Tư đứng cạnh cửa, nhìn chàng trai đang lúi húi thu dọn vài món đồ cá nhân ít ỏi, lòng quặn thắt.
Hứa Đồng Chu vừa nhét đồ đạc vào túi du lịch cũ kỹ vừa trả lời cô, giọng bình thản: “Vẫn chưa biết nữa. Tới đâu hay tới đó.”
“Chưa biết? Sao có thể được? Anh không ăn cơm à? Hay là em nhờ cậu em tìm việc cho anh ở công ty khác nhé? Cậu em quen nhiều người lắm.”
Cô hơi nóng vội, bước vào phòng. Vốn đã không hiểu nổi sao anh lại dọn ra ngoài đột ngột, giờ đột nhiên tai bay vạ gió mất việc như vậy. Nghĩ sau này có thể không gặp lại chàng trai tài năng và ấm áp này nữa làm tim cô chua xót, nước mắt chực trào.
“Anh nói thật với em đi, hoặc là anh đưa địa chỉ chỗ mới cho em cũng được. Em sẽ đến thăm anh.”
Chàng trai không trả lời, chỉ cắm cúi dọn đồ làm lòng cô nóng như lửa đốt, giọng nói cũng lớn hơn vì kích động.
“Chung Tư, em ở lại đi theo cậu cố gắng học tập cho tốt. Nghề thiết kế sân vườn có triển vọng rất lớn, đừng phụ lòng sự kỳ vọng của trưởng bối trong nhà. Em có tài, đừng để chuyện của anh ảnh hưởng.”
Hứa Đồng Chu đứng lên, khoác túi lên vai, quay đầu nhìn lại căn phòng đã được dọn dẹp sạch sẽ lần cuối. Anh quay người nghiêm túc nhìn cô gái đối diện, ánh mắt chân thành nhưng xa cách.
Chung Tư sắp khóc đến nơi rồi. Sao người này lại như vậy? Chẳng lẽ thật sự không nhìn ra cô thích anh sao? Hay anh cố tình không biết? Đến lúc này rồi anh còn nói những lời sáo rỗng, khuyên bảo như người dưng vậy. Nếu anh mở miệng nhờ vả, cô nhất định sẽ đi gặp cậu mình. Cậu cô đã làm trong ngành này hơn 20 năm, quan hệ rộng, quen biết không ít người, sắp xếp cho anh một công việc tử tế không phải là chuyện dễ như trở bàn tay sao?
“Rốt cuộc anh đắc tội ai? Lại muốn ép anh đến mức này? Anh hiền lành như vậy mà!”
Cuối cùng cô cũng hỏi điều mình đang trăn trở. Mắt Chung Tư hơi đỏ lên. Bình thường anh luôn chịu thương chịu khó, lại hiếu học, không nề hà việc gì. Phòng Dự án, thậm chí cả cấp lãnh đạo công ty cũng đánh giá cao anh, muốn bồi dưỡng anh. Công nhân cấp dưới cũng có quan hệ rất tốt với anh. Nếu không phải do đắc tội người có quyền lực rất lớn thì sao lại chịu biến cố vô lý này?
Hứa Đồng Chu khẽ cau mày, giọng nghiêm lại: “Ai nói với cô vậy? Đừng tin tin đồn nhảm.”
Muốn anh đi cũng được, anh chấp nhận. Nhưng đừng để lại hệ lụy sau này cho người ở lại. Công trường ngư long hỗn tạp, tai vách mạch rừng. Dù dự án kết thúc thì hai công ty không gặp mặt nữa nhưng anh vẫn không chịu được cô gái tốt bụng này bị hắt nước bẩn dù chỉ một chút vì bênh vực anh.
Anh cau mày, không muốn nói nhiều với Chung Tư nữa, sợ cô dính líu vào rắc rối. Đang định xách hành lý ra cửa, Chung Tư bỗng dang tay ngăn lại, nhìn thẳng vào mắt anh: “Anh nói đi, có phải là anh đang quen cô gái đã đến thăm viện lúc đó không? Cái cô tiểu thư bên A ấy?”
Chắc chắn là vậy rồi! Đừng tưởng rằng cô không biết gì! Cô đã sớm nghe giám đốc Vương và mấy người trong đội bàn tán kể có một cô gái cực đẹp, đi xe sang của bên A đến công trường tìm anh, trông quan hệ hai người không đơn giản chút nào, ánh mắt họ nhìn nhau đã nói lên tất cả. Cô chỉ nghĩ đó là tin đồn nhảm, trai gái tán tỉnh nhau ở công trường. Cho đến ngày đó cô gặp Trình Nặc ở bệnh viện, lòng như bị quả bóng ném trúng, vỡ tan. Mọi nghi ngờ trong lòng đều được chứng thực.
Rõ ràng cô đã quen biết Hứa Đồng Chu được hai năm, sát cánh bên nhau. Đến tận khi cô gái đó xuất hiện thì mọi chuyện dường như đã thay đổi hoàn toàn. Đột nhiên anh chuyển ra khỏi phòng Dự án, mỗi ngày trừ lúc đến công trường làm việc thì tan tầm liền biến mất tăm, không giao lưu với ai. Giờ lại động đến bên A chèn ép nữa, nếu không phải vì cô gái đó thì còn vì cái gì nữa? Anh vì cô ta mà mất cả sự nghiệp, có đáng không?

Trình Nặc ngơ ngác đứng đó nghe cô gái xa lạ chỉ trích mình. Từng lời từng chữ như dao cứa vào tim cô. Cô không biết tiếp lời như thế nào. Đúng vậy, cô không làm gì sai, cô chỉ yêu anh. Nhưng tựa như chính sự tồn tại của cô lại làm sai hết thảy, phá hỏng cuộc đời anh.
Không về nhà, cũng không đi tìm Hứa Đồng Chu để đối chất ngay. Trình Nặc lập tức lái xe về công ty. Nhân viên tăng ca đã về nhà hết rồi, cả tòa nhà vắng lặng. Cô mò mẫm bật đèn hành lang trong góc tối, ngồi ngẩn người trong văn phòng rộng lớn hồi lâu. Nếu lời Chung Tư nói là thật thì rốt cuộc cô đã “liên lụy” anh đến mức nào?
Cô chưa từng phủ nhận Trình Trường An là một doanh nhân năng lực, thủ đoạn tàn nhẫn trên thương trường. Tình thương ba dành cho cô dù có ích kỷ, độc đoán thì cũng xuất phát từ việc muốn tốt cho cô, muốn bảo vệ cô theo cách của ông. Cô không thể phủ nhận hay phớt lờ điều đó được.
Nhưng đây là cuộc đời của cô! Cô đã từng ngây thơ đến mức không nghĩ đến tương lai, chỉ sống cho hiện tại, cho tình yêu. Có lẽ vì sự xuất hiện của cô đã làm vận mệnh của Hứa Đồng Chu gặp nhiều chông gai, ngã rẽ đau đớn đến thế.
Cô bật máy tính lên, ánh sáng xanh hắt lên khuôn mặt cương nghị. Cô chỉnh lý lại toàn bộ dữ liệu và kế hoạch trong bốn tháng qua, sắp xếp mọi thứ ngăn nắp. Sau đó, cô mở khung soạn thảo văn bản lên, nhìn con trỏ nhấp nháy, suy nghĩ hồi lâu rồi bắt đầu gõ chữ. Từng phím gõ vang lên lạch cạch trong đêm tĩnh lặng như tiếng lòng quyết tâm của cô.
Lúc Trình Nặc đến gặp Trình Trường An, ông đang tham dự hội nghị cấp cao tại Trung tâm Thương mại Quốc tế Thượng Hải.
Cô không tự ý vào cắt ngang mà kiên nhẫn ngồi chờ ở đại sảnh mấy tiếng đồng hồ. Đến khi hội nghị kết thúc, cửa mở ra, cô cầm tập tài liệu dày cộm và tìm thấy ông trong dòng người tấp nập, sang trọng.
“Giám đốc Trình, tôi mang một số tài liệu ở chi nhánh Tô Châu đến trình cho ngài.”
Cô thấp giọng nói, gọi ông bằng chức danh thay vì “Ba”, theo dòng người đi về phía trước. Trình Trường An không ngờ cô lại xuất hiện đột ngột như vậy, ánh mắt ông thoáng chút ngạc nhiên nhưng nhanh chóng lấy lại vẻ điềm tĩnh, ra hiệu cho cô nhanh chóng lên xe về văn phòng công ty Thượng Hải.
Trình Nặc không ngờ sẽ có một ngày mình và ba ruột lại rơi vào cục diện đối đầu này. Trên xe, cô lần lượt lấy tài liệu từ túi đựng hồ sơ ra. Đây là thành tích, tâm huyết của cô từ khi gia nhập công ty Tô Châu vào tháng 8. Cô biết trong mắt Trình Trường An những thứ này không đáng nhắc đến, chỉ là trò trẻ con, nhưng cô đã nỗ lực hết mình, cũng đã chân chính hiểu được những năm tháng ba mình thành lập công ty thật sự không dễ dàng gì.
Trình Nặc cố gắng không để cảm xúc cá nhân xen vào công việc, dùng giọng điệu bình tĩnh, ổn trọng, chuyên nghiệp nhất để trình bày từng hạng mục, từng con số.
Tài liệu rất nhiều, cô nói cũng chậm rãi, rõ ràng. Đến bản báo cáo cuối cùng được mở ra, tờ giấy nằm dưới cùng lộ ra trước mặt Trình Trường An.
“Trên đây là thành tích tôi làm được ở Thần An trong 4 tháng qua. Giám đốc Trình, sau này có lẽ tôi sẽ không tiếp tục đồng hành cùng công ty được nữa.”
Đơn từ chức nằm ở cuối cùng, cô nhẹ nhàng rút ra và đặt trên chồng tài liệu, đẩy về phía ông.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận