Chương 119

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 119

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

:

“Um… ah…”

Cô chỉ có thể cảm nhận được anh ngang ngược đòi hỏi cô, và cảm nhận được dươиɠ ѵậŧ của anh mỗi lần đâm vào hoa tâm.

Cô thích cách đối xử như này của anh, cô thích cách Triệu Mạc đâm mạnh vào âʍ ɦộ của cô ấy, cô ấy thậm chí còn có chút si mê với cảm giác sung sướиɠ …

Triệu Mạc làm cô trên sô pha đến chết khϊếp, lêи đỉиɦ vài lần, toàn thân run rẩy, tiểu huyệt tê dại vì được ȶᏂασ, nước dưới người ướt cả ghế sofa da.

Nhưng mà, Triệu Mạc đã lợi dụng men rượu không chịu buông cô ra, tung hết sức lực lên người cô, cuối cùng giọng Uyển Uyển khản đặc thì anh mới dừng lại.

Mà trên cơ thể cô, trên sô pha dính đầy tϊиɧ ɖϊ©h͙ trắng đục đặc quánh của anh.

Sau lần này, ham muốn thể xác của Uyển Uyển dường như được đánh thức, cô ấy nghĩ về Triệu Mạc làʍ t̠ìиɦ với mình mỗi ngày, và tốt nhất là khi anh về nhà và đè cô lên giường làm.nNgô Uyển Uyển cảm thấy mình có bệnh, cộng thêm cô đang cho con bú, sao lại muốn nhiều như vậy?

Với cả, lúc mới sinh con xong cô cũng không ham muốn nhiều như vậy, cô luôn cảm thấy mình không bình thường.

Vì thế, cô đã bí mật đến bệnh viện để hỏi bác sĩ.

Bác sĩ nói đó là hiện tượng bình thường do lượng hormone chưa ổn định nhưng dặn cô phải kiềm chế hơn, con còn nhỏ, cơ thể chưa hồi phục nên nếu có thai tiếp sẽ không dễ dàng.

Ngô Uyển Uyển nhớ kỹ, khi cô ấy rời đi, bác sĩ đã kê cho thuốc tránh thai cho cô và nói với cô uống sau khi quan hệ sẽ có thể tránh mang thai.

Đây là lần đầu tiên cô biết có thứ gọi là thuốc tránh thai, nhưng có loại thuốc này cũng đỡ phiền toái rất nhiều, cô cũng không cần lo lắng Triệu Mạc luôn bắn bên trong nữa.

Triệu Mạc cũng bận rộn hơn, mỗi ngày anh không ở trang trại heo thì đang buôn bán, máy cho ăn tự động của anh càng bán càng đắt hàng, trang trại heo càng phát đạt, anh đã mở một số trang trại heo và anh còn muốn làm cho mình sở hữu.thương hiệu thịt heo.nBây giờ khuyến khích kinh doanh cá thể ở khắp mọi nơi và lực cản Triệu Mạc cũng ít hơn trước.

Nhưng mà như vậy, anh cần phải dồn hết thời gian vào công việc kinh doanh, trước đây ngày nào anh cũng đòi về nhà, nhưng bây giờ vì đi các thành phố khác để khảo sát nên dăm ba ngày không về là chuyện bình thường.

Nhìn Tiểu Ái Uyển từ lúc bập bẹ đến tập đi, những ngày tháng ở nhà của anh vậy mà đếm được trên đầu ngón tay.

Ngô Uyển Uyển cũng đã thay đổi từ nhớ mong cuối cùng thành oán niệm, gia đình ngày càng giàu có nhưng Triệu Mạc ngày càng ít dành thời gian cho cô, đôi khi cô cảm thấy mình giống một góa phụ, chỉ có cô và mẹ chăm con, không thấy mặt mũi đàn ông.

Những ngày không có Triệu Mạc, Ngô Uyển Uyển ngày càng trưởng thành hơn, lý trí hơn, xóa nhòa đi sự ngây ngô khi mới làm vợ mà nữ tính hơn, tri thức hơn.nNgô quả phụ nhìn mỗi ngày Uyển Uyển đều suy nghĩ lung tung, vì vậy bà đã khuyến khích cô đọc sách và khuyến khích cô ra ngoài học hỏi điều gì đó.

Dù sao nhà cũng không còn nghèo như trước, bây giờ có tiền giàu có, muốn làm gì thì làm.

Khi Tết Nguyên Đán đang đến gần, cuối cùng Triệu Mạc cũng gọi điện và nói rằng trước năm anh sẽ về, Ngô Uyển Uyển đã dọn dẹp hết đồ đạc trong nhà và mua rất nhiều hoa giả trang trí.

Mua ít bồn hoa thường thanh bốn mùa đặt trong sân.

Cuối cùng, khi Triệu Mạc về nhà, anh mặc một bộ tây trang, mất đi vài phần thô kệch của một người đàn ông thô ráp, mà thay vào đó là một chút phong thái của ông chủ.

Tiểu Ái Uyển đã có thể chạy và gọi ba.

Ngô quả phụ đặt Tiểu Ái Uyển xuống đất và dạy cô bé:

“Nhanh lên, gọi ba đi.”n“Ba.” Tiểu Ái Uyển ngọt ngào hét lên và bay vào lòng ngực của Triệu Mạc.

“Ôi, Ái Uyển bé bỏng của ba.”

Triệu Mạc muốn ôm Uyển Uyển trước, nhưng anh không muốn bỏ bê đứa con gái mà anh đã lâu không gặp, vì vậy anh bế con gái, bước đến chỗ Uyển Uyển và giơ tay.

Tưởng rằng cô vợ nhỏ của anh sẽ sốt ruột nhào vào ôm anh, nhưng Uyển Uyển chỉ tránh sang một bên tỏ vẻ xa cách:

“Mẹ đã chuẩn bị đồ ăn, chúng ta vào nhà ăn cơm đi.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận