Chương 119

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 119

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Ám Ảnh và Thực Tại
Cơn cuồng bạo trong mơ không dừng lại ở nụ hôn.
Ý thức của Lâm Dịch Phong (thực tại) bị giam cầm, nhìn “hắn” (trong mơ) xé rách quần áo cô ngay tại Kính Hồ vắng vẻ. Nhưng khung cảnh lại mờ đi, chuyển dời.
Hắn đang ở trong xe. Chiếc Maybach.
Cô gái (Bùi Yên trong mơ) đang ở bên cạnh hắn, co rúm ở góc ghế, khóc nức nở. “Hắn” (trong mơ) vừa làm gì cô? Hắn (thực tại) không rõ, nhưng hắn (thực tại) có thể cảm thấy sự thỏa mãn tàn nhẫn của “hắn” (trong mơ).
“Mày còn dám để nó hôn?” “hắn” (trong mơ) lạnh lùng hỏi, khởi động xe.
Cô không trả lời, chỉ nức nở.
“Tao nói, cái miệng này,” “hắn” (trong mơ) gằn giọng, “là để phục vụ tao. Mày hiểu không?”
Lâm Dịch Phong (thực tại) nhắm mắt lại. Tha cho tôi…
Nhưng hắn không thể thoát. Hắn cảm thấy “hắn” (trong mơ) dừng xe ở một con đường vắng. Hắn cảm thấy “hắn” (trong mơ) kéo khóa quần.
“Hắn” (trong mơ) túm tóc cô. “Ngậm lấy.”
“Không… xin anh…” cô van lạy.
“Ngậm.”
“Hắn” (trong mơ) ấn đầu cô xuống cự vật đang cương cứng của mình. Lâm Dịch Phong (thực tại) cảm nhận được sự ghê tởm của cô, cái cách cô run rẩy, và cả sự nóng bỏng, ẩm ướt khi cô buộc phải ngậm lấy hắn.
“Sâu hơn,” “hắn” (trong mơ) ra lệnh, tay ấn gáy cô.
Cô bắt đầu nôn khan, nước mắt và nước dãi chảy đầm đìa.
Lâm Dịch Phong (thực tại) cảm nhận được khoái cảm bệnh hoạn khi cự vật của “hắn” (trong mơ) thúc sâu vào cổ họng cô, cảm nhận sự co thắt tuyệt vọng của cô.
“Hắn” (trong mơ) gầm lên, bắn thẳng vào cuống họng cô.

Tiếng chuông báo thức inh ỏi.
Lâm Dịch Phong (thực tại) choàng tỉnh. Căn phòng penthouse lạnh lẽo. Hắn đang trần trụi, và ga giường ướt sũng.
Hắn lao vào phòng tắm, nôn thốc nôn tháo. Hắn nôn khan, nôn ra cả mật xanh mật vàng. Hắn là một con quái vật. Hắn vừa cưỡng hiếp cô, dù là trong mơ.
Hắn đứng dưới vòi sen, nước lạnh xối xả, cố gắng gột rửa cảm giác bẩn thỉu. Nhưng mùi hương của cô, vị của cô, tiếng khóc của cô… chúng đã khắc sâu vào hắn.
Hắn đến công ty như một cái xác không hồn.
Thư ký Trương báo cáo lịch trình, nhưng hắn không nghe lọt tai chữ nào.
Hắn thấy Tô Điệp Y bước vào. Tô Điệp Y của thực tại. Người đã ở bên hắn bảy năm.
A Yên (Bùi Yên) và Tô Điệp Y. Họ từng là bạn cùng phòng.
Một ý nghĩ lóe lên. Hắn cần xác nhận. Hắn cần biết cái chết của A Yên (thực tại) có uẩn khúc gì không. Giấc mơ tự sát (Ch 117) và giấc mơ cưỡng đoạt (Ch 118-119)… có mối liên hệ nào không?
“Tô Điệp Y,” hắn ngắt lời cô, giọng khàn đặc.
Cô ngạc nhiên. Hắn chưa bao giờ ngắt lời cô. “Vâng, Lâm tổng?”
Hắn nhìn cô, cố gắng tập trung vào thực tại. “A Yên… Bùi Yên. Hôm qua cô đi dự tang lễ cô ấy?”
Tô Điệp Y sững sờ. “Vâng… Sao anh biết?”
“Đám tang thế nào?” hắn hỏi, cố gắng giữ giọng bình tĩnh. “Cô ấy… có để lại thư tuyệt mệnh không?”
Tô Điệp Y nhìn hắn như nhìn người ngoài hành tinh. Lâm Dịch Phong, người chưa bao giờ quan tâm đến bất cứ ai, lại đang hỏi về cái chết của Bùi Yên?
“Có,” cô trả lời chậm rãi, “Báo chí nói vậy. Tôi không thấy. Nhưng… Lâm tổng, sao anh lại…”
“Cố Hằng,” hắn ngắt lời, “Trông cậu ta thế nào?”
“Rất suy sụp,” Tô Điệp Y thành thật. “Anh ấy là người lo liệu mọi thứ. Anh ấy khóc suốt. Thật tội nghiệp.”
Lâm Dịch Phong im lặng.
Cố Hằng. Không phải Vệ Diễn.
Giấc mơ (cưỡng đoạt) là giả.
Nhưng giấc mơ (tự sát)… cũng là giả, vì trong giấc mơ đó, hắn (Dream LDP) là người cuối cùng thấy cô (Ch 101 flashback), chứ không phải Cố Hằng.
Vậy… hắn đang mơ cái quái gì vậy?
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận