Chương 119

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 119

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

[Hôm nay tôi lên đây để tự kiểm điểm hai việc, muốn nói rõ nguyên nhân sự việc cũng như trịnh trọng xin lỗi.
Thứ nhất, về tin giả ác ý của bạn học Lâm Thi Vũ đúng là trong đó có một tin do tôi từng ghen ghét bịa đặt nên, nhưng không phải đăng lên từ trong tay tôi.
Tài khoản của tôi không bị trộm, nhưng đã từng đăng nhập vào máy tính dùng chung nên bị người có ý đồ lợi dụng. Đúng là tôi đã từng bịa đặt, sau này dù có biết kìm cương ngựa bên bờ vực thẳm, nhưng cũng thật sự đã từng nổi lên ác ý. Tôi thật sự xin lỗi sâu sắc đối với bạn học Lâm Thi Vĩ vì lòng dạ hẹp hòi đáng khinh của mình.
Hơn nữa lý do gợi lại chuyện này, là muốn trả lại sự trong sạch cho Lâm Thi Vũ, cũng cho chính mình một chút thể diện.
Tệp đính kèm: Thời gian viết bài, thời gian đăng bài, video trích xuất từ camera hội học sinh.
Thứ hai, người trong tấm ảnh kia đúng là tôi với bạn Nghiêm Kỷ.
Đêm ngày X tháng X tôi có đi chơi chung với các bạn học khác, đúng lúc gặp phải bạn Nghiêm Kỷ, bạn ấy đã tốt bụng đưa tôi về.
Tấm ảnh kia rõ ràng đã sai lệch, bị người có ý chụp được đem đi bịa đặt lời đồn, cũng lấy tấm ảnh này để uy hiếp tôi. Mặc dù tôi không khuất phục, nhưng cũng có tâm lý hư vinh nên đã thuận tay đẩy thuyền, thúc đẩy tai tiếng với bạn Nghiêm Kỷ.
Dư luận là thứ rất khủng bố, từ trước đến nay bạn Nghiêm Kỷ luôn dịu dàng tốt bụng, cảm thấy lời đồn đãi như vậy sẽ có hại với một đứa con gái như tôi. Tôi cũng may mắn lợi dụng sự áy náy của bạn học Nghiêm Kỷ, mặc kệ bạn ấy thừa nhận tôi và bạn ấy có quan hệ.
Tệp đính kèm: Bản ghi chép đe dọa (lời thô tục đã bị bôi đen)
Trong lòng tôi có ý đồ xấu xa, cuối cùng đã bị phơi bày, gieo gió gặt bão. Mà hiện tại người trong lòng sinh ra ác ý giống tôi, cũng sẽ như tôi, Mộc Trạch Tê.]

Lúc Trần Thiết thấy Mộc Trạch Tê xin lỗi rồi thanh minh thì thán phục cô gái này rất biết ăn nói.
Đầu tiên là xin lỗi về chuyện của Lâm Thi Vũ, phân tích bản thân, cũng đưa ra được manh mối cảnh cáo. Sau đó lại nhanh nhạy bắt được điểm chính của công chúng, phủi sạch quan hệ giữa bản thân với Nghiêm Kỷ, giảm bớt áp lực dư luận.
Nhưng mà giết địch ba ngàn cũng mất hai ngàn mốt. Sau này danh tiếng của Mộc Trạch Tê cũng sẽ bị ảnh hưởng nhiều.
Diễn đàn lại bắt đầu xôn xao.
Có người chê trách Mộc Trạch Tê, nhưng cũng có một số người lại vô cùng kính nể hành động dũng cảm dám thừa nhận của cô.
Vốn dĩ Nghiêm Kỷ khá có danh tiếng ở trường học, mà trước nay rõ ràng toàn là Mộc Trạch Tê theo đuổi Nghiêm Kỷ. Hơn nữa chính miệng Mộc Trạch Tê đã thừa nhận như thế. Tất nhiên mọi người sẽ tin tưởng “sự thật” mà Mộc Trạch Tê
nói.
Chuyện này vốn dĩ vốn đã rất hot. Cả sân trường đều truyền tai nhau rằng Mộc Trạch Tê ghen ghét hãm hại Lâm Thi Vũ, sống chết muốn dây dưa với Nghiêm Kỷ. Tiếng chê cười, tiếng giễu cợt, khinh bỉ còn nhiều hơn trước đây.
Tin nhắn quấy rầy, chửi bới bôi đen. Thậm chí có người còn chạy tới cố ý phá hư ghế ngồi của Mộc Trạch Tê. Mộc Trạch Tê vẫn thu dọn sách vở bình thường.
Cô thản nhiên đối mặt với mọi thứ.
Nhưng lời giải thích kia khiến Nghiêm Kỷ tan nát cõi lòng, lập tức chạy tới trường học.
Buổi tối khi tan học, Vương Đại Hữu với Trần Triết ở lại lớp cùng nhau hộ tống Mộc Trạch Tê về nhà. Bọn họ cùng nhau dọn lại mặt bàn bị tàn phá.
Vương Đại Hữu còn kéo luôn bàn của mình tới muốn đổi với Mộc Trạch Tê.
Cậu cũng rất tức giận nhưng để ý đến suy nghĩ, tâm trạng của Mộc Trạch Tê mà nhịn xuống không bộc lộ ra ngoài.
Lúc này, Nghiêm Kỷ – người lâu rồi không đi học lại xuất hiện trước cửa lớp học.
Anh nhìn Mộc Trạch Tê không nói gì. Dù sao thì chuyện này cũng liên quan tới mình, Trần Triết và Vương Đại Hữu thức thời tránh ra.
Nghiêm Kỷ liếc mắt nhìn bàn ghế của Mộc Trạch Tê, hơi nhíu mày lại. Anh vô thức muốn đưa tay nắm lấy tay Mộc Trạch Tê, nhưng cô lại nhẹ nhàng né tránh.
Bàn tay của Nghiêm Kỷ hơi khựng lại, đột nhiên nhận ra mình với Mộc Trạch Tê đã “chia tay” rồi, anh chậm rãi thu tay về.
Anh thở dài: “Tôi có chuyện muốn nói với cậu. Chuyện này không công bằng với cậu, cũng không công bằng với chính tôi. Một, tôi đau lòng. Hai, tôi chẳng khác nào một thằng khốn núp sau lưng cậu, để cậu chống đỡ tất cả ác ý của mọi người.”
Mộc Trạch Tê vô cùng bình tĩnh, lặng người nhìn bàn ghế của mình, Nghiêm Kỷ nhìn theo tầm mắt cô, nhìn về phía mặt bàn bị vẽ đủ hình thù bằng sơn đỏ.
Mộc Trạch Tê nhìn bàn ghế, như thể đang nhìn “kiếp sống nữ phụ” tan hoang của mình, đây là ô uế để lại từ kiếp trước.
“Đây là cái “vả mặt” đau đớn mà tôi đã chịu đựng đủ rồi, La Nam Nam cũng lo cho tôi rất nhiều. Chuyện sẽ qua nhanh thôi, tôi chẳng còn muốn dính vào nhân vật chính các người nữa, tôi chỉ muốn câu chuyện trở lại điểm xuất phát ban đầu của nó thôi.”
Nghiêm Kỷ im lặng nghe cô nói, nghe cô bảo chỉ muốn tránh xa hai người họ, mà trong lòng đau nhói như thể bị đập mạnh.
Cho dù có quyền thế địa vị cao hơn nữa thì cũng chẳng thể nào không chế được suy nghĩ, không chặn được miệng người khác. Nghiêm Kỷ biết rõ điểm ấy. Bây giờ anh không nên đến gần Mộc Trạch Tê nữa bởi vì bây giờ anh chính là lựu đạn, là uy hiếp lớn nhất với Mộc Trạch tê.
Nghiêm Kỷ bình thản nói: “Được, tôi sẽ cách cậu xa thêm chút nữa. Nhưng tôi cũng sẽ giải quyết sạch sẽ những kẻ quấy rầy cậu và chuyện phiền toái cậu gặp phải.”
Mộc Trạch Tê khẽ siết chặt váy, đáp lại: “Ừm.”
Cuối cùng, Nghiêm Kỷ báo cho Mộc Trạch Tê biết La Nam Nam vẫn bình yên vô sự, hơn nữa cô ấy đã bắt đầu cuộc sống mới ở nước ngoài rồi. Bởi vì chuyện trong nhà họ La nên tạm thời cô ấy sẽ không liên hệ với bạn bè trong nước.

Bình luận (0)

Để lại bình luận