Chương 119

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 119

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

:
Những người lớn tuổi vừa ăn vừa gật đầu, những người trẻ tuổi lại có chút khó hiểu.
Cảm thán xong, Uông Đức Hải lại nói: “Sắp đến Tết rồi, các ngươi làm việc phải nhanh nhẹn một chút, nhất định phải để Hoàng thượng đón một cái Tết thật thoải mái.”
Sứ thần Cao Ly rời đi, cũng sắp đến Tết, trong cung lại là một trận bận rộn.
Đến ngày 30 Tết, không có triều hội, vừa mở mắt ra đẩy cửa phòng, Lâm Nam Tích đã thấy bên ngoài phủ một lớp tuyết dày.
Cả đất trời trắng xóa một màu, trên mặt các thái giám cung nữ đều tràn đầy nụ cười vui mừng, trong cung tràn ngập không khí náo nhiệt, an lành.
Ngày 30 Tết tuyết rơi, là điềm lành lớn, trời cao phù hộ Đại Tề năm sau mưa thuận gió hòa, bá tánh an cư lạc nghiệp.
— Tuy rằng Quan Tinh Đài đã bác bỏ tin đồn về hiện tượng thiên văn, nhưng nhìn thấy tuyết rơi đúng lúc, Lâm Nam Tích – một người đến từ phương Nam vẫn rất phấn khích mà nặn một quả cầu tuyết.
Lâm Nam Tích đến Tử Thần Điện, bắt đầu bận rộn trong ngoài, dưới sự chỉ huy của Uông Đức Hải, liền đem thang khiêng đến hành lang, trèo lên thay lồng đèn đỏ tiễn năm cũ, đón năm mới.
Cung điện nguy nga tráng lệ phủ đầy tuyết trắng cùng với những chiếc đèn lồng đỏ rực tạo nên một khung cảnh tuyệt đẹp, nhìn cảnh tượng này, Lâm Nam Tích không khỏi cảm khái, đây là cái Tết đầu tiên hắn trải qua ở Đại Tề.
Lâm Nam Tích đứng trên thang nhìn xuống cảnh tượng trong cung, đang định leo xuống thì thấy Tiểu Thái Tử đứng ở phía dưới, rướn cổ muốn thử: “Ta cũng muốn leo lên.”
Uông Đức Hải vội vàng ôm Tiểu Thái tử đi: “Ngoan nào, không được leo lên đâu.”
Tiểu Thái Tử có chút không vui, gương mặt nhỏ căng chặt.
Hôm nay Tiểu Thái tử mặc một bộ y phục màu đỏ, cổ áo được viền một vòng lông xù, trông vô cùng đáng yêu.
Lâm Nam Tích vội vàng trèo xuống, tươi cười đối với Tiểu Thái Tử nói: “Thỉnh an Thái tử.”
Tiểu Thái Tử hai mắt trông mong nhìn Lâm Nam Tích hỏi: “Trên đó có gì vậy?”
Lâm Nam Tích đáp: “Chỉ có tuyết thôi, trắng xóa một màu, khắp nơi đều có.”
Thấy Tiểu Thái Tử vẫn nhìn mình với vẻ chờ mong, Lâm Nam Tích liền bóc một nắm tuyết sạch sẽ trên mặt đất, nặn thành một chú thỏ con. Lâm Nam Tích khéo tay, chú thỏ tuyết được nặn rất sống động, còn được gắn hai quả kỷ tử đỏ làm đôi mắt.
“Thái Tử có thích không?”
Tiểu Thái Tử quả nhiên bị dời đi lực chú ý, cầm chú thỏ tuyết trên tay, nở nụ cười.
Lý Thừa Tiển đi ra, vừa vặn nhìn thấy cảnh tượng này, hắn bế Tiểu Thái Tử lên nói: “Tới đây, phụ hoàng sẽ chơi ném tuyết với con.”
Chơi đùa cả ngày, đến rồi bữa tối chính là bữa tiệc cung đình đêm giao thừa, Lý Thừa Tiển khởi giá đến Từ Ninh Cung, bốn vị phi tần trong cung đều có mặt.
Lúc Quý phi đến, không khí rõ ràng im lặng đi một chút.
Mấy ngày nay Quý phi đều ở trong lãnh cung, một lần cũng chưa từng cầu xin Hoàng thượng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận