Chương 1190

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 1190

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Ôn Thời Khải không cùng cô tranh luận trên đề tài này, hơi cúi đầu ghé vào bên tai cô nói “Trở về chúng ta lại dùng Powerpoint thảo luận về vấn đề đó.”
Hơi thở ấm áp của anh ta phả vào trong tai cô.
Powerpoint…
Lâm Chi Nam tự động nghĩ đến một lần nào đó chơi thua Ôn Thời Khải, cô quỳ sấp trên giường, gương mặt nhỏ nhắn ửng đỏ, cô từ trong não bộ trống rỗng miễn cưỡng nhặt được mấy từ, ngón tay run rẩy nhìn về phía màn hình laptop.
Ôn Thời Khải đỉnh mạnh một cái, trong miệng cô tràn ra tiếng rên ɾỉ, mặt vùi vào chỗ sâu trong bàn phím.
Ôn Thời Khải cúi người đè xuống, dán ở bên tai cô nhắc lại mấy chữ đó, trêu chọc cô đã lâu như vậy một tờ còn chưa viết xong.
Tốc độ này quá không được.
Lão hồ ly.
Trong lúc nước sôi lửa bỏng này, cô sẽ không cùng anh ta mạnh miệng.
“Không sao còn ba trang nữa…” Tay anh ta thò vào trong chăn nắm lấy ngực cô, rất giống cầm thú.
“Đêm nay từ từ sẽ đến.”

Nhắc đến chuyện cũ, tay cô dùng sức nắm chặt cánh tay anh ta.
“Lão lưu manh ”
Anh ta không nhịn được khẽ cười một tiếng, buông người xuống, trước khi về anh ta không thông báo cho tài xế, đang định gọi xe về nhà.
“Trước khi trở về, chúng ta qua nhà bác gái của bạn anh đi.” Lâm Chi Nam chớp mắt mấy cái “Bà ấy có mấy thứ nhờ em mang giúp về nước.”
Ôn Thời Khải đồng ý.
Sau khi lên xe, Lâm Chi Nam lẳng lặng dò xét Ôn Thời Khải, anh ta đang nhìn ra bên ngoài cửa sổ, dáng vẻ không giống với sinh nghi.
Trong lòng cô thả lỏng, lén lấy di động ra gửi tin nhắn.
“Đã lên xe.”
Đầu bên kia nhắn đến một hàng dài tiếng Anh, lớn ý là mọi chuyện đã chuẩn bị xong.
Vì mê hoặc quân tâm, Lâm Chi Nam tựa ở trên bả vai anh ta, lộ ra sắp xếp cho sinh nhật ngày mai, tìm bờ biển hóng gió, sau đó đến khách sạn ngâm suối nước nóng, đã đặt xong bánh kem.
Quà sinh nhật cô để ngay ở trong nhà.
Nghe qua mọi thứ rõ ràng, cũng không còn gì để nghi ngờ.
Ôn Thời Khải không nghi ngờ gì, để đầu cô tựa vào cổ mình.
“Khách sạn ở đâu, tên là gì?”
“Đảo Rhodes, Middletown.”
Ngón tay anh ta quấn lấy sợi tóc cô.
“Đặt trước rồi à?”
“Còn chưa đặt.” Lâm Chi Nam đáng thương xòe tay ra với anh ta.
“Tháng này không đi làm không có lương, đói rồi.”
“Em còn đang chờ anh đây.”
Trong mắt Ôn Thời Khải ý tứ sâu xa, dùng đuôi tóc quét qua chóp mũi cô.
“Anh dùng tiền tổ chức sinh nhật cho mình, sao đầu óc bảo bối nhà ta lại thông minh như vậy?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận