Chương 1197

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 1197

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

1196 Phúc lợi Phiên Ngoại NP 42
“Anh, qua Floating World đi, trước đó chẳng phải anh vẫn luôn muốn vận chuyển vắc xin sao?”
Trong giọng nói của anh ta đè nén hưng phấn “Hôm nay, em đi cùng với người trong nghề.”
Liên Thắng cau mày, một xẻng xúc vào trong cỏ dại “Đại Lưu, thứ kia không thể đu.ng vào nữa rồi.”
“Vì sao chứ?” Đại Lưu không hiểu.
“Hiện tại thời thế đã thay đổi, thứ này cùng với vấn đề dân sinh có liên quan đến nhau, cả nước có bao nhiêu đôi mắt đang nhìn chằm chằm đấy.”
Giọng nói của Liên Thắng hơi trầm xuống “Chúng ta cắm rễ không đủ, một khi xảy ra chút sơ suất gì, người bị lôi ra chặn họng súng là tôi và cậu.”
“Anh, anh như thế cũng quá cẩn thận rồi.”
Liên Thắng không cùng anh ta nói nhảm nữa, gọn gàng dứt khoát “Nếu như cậu thật sự coi tôi là anh thì lập tức quay về, bây giờ là thời lớn nào rồi? Chỉ cần một chân cậu bước vào vũng bùn sẽ không lấy ra được.”
Lúc này màn hình hiển thị dãy số Lâm Chi Nam gọi đến, Liên Thắng nói.
“Cứ như vậy đi, tôi cúp máy đây.”
Sau khi cúp máy, anh ta nghe điện thoại của Lâm Chi Nam.
“Vừa rồi anh nghe điện thoại của cô gái nào?” Cô cố ý ghen.
Liên Thắng lẳng lặng cười một tiếng, giọng nói không tự giác nhẹ đi.
“Bị em phát hiện rồi.”
Lâm Chi Nam “…”
“Em cũng biết mà, trên đường đi gặp được rất nhiều chị gái nhỏ hỏng xe.”
Cô không nói, Liên Thắng lại muốn trêu cô “Anh giúp bọn họ sửa xe, thuận tiện thêm wechat gì đó.”
“Dù sao cũng không đẹp bằng em.” Cô quái gở nói.
Anh ta không nói gì, liếm môi một cái cười trầm thấp.
“Đúng vậy.” Không ai có thể so được với em.
Cô cứ thế được dỗ tốt, có tiếng ve vang lên trong loa điện thoại, Liên Thắng đang định nói gì.
Lâm Chi Nam đã nói trước “Nể tình anh miệng ngọt như vậy, cho anh một niềm vui bất ngờ.”
“Mở cửa.”
Liên Thắng sững sờ, gần như không dám tin, lập tức tháo găng tay xuống đi mở cửa.
Trong con hẻm nhỏ dài đen kịt, cô kéo vali mỉm cười chạy đến chỗ anh ta, giống như một ngôi sao băng trong đêm hè.
“Sao em lại đột nhiên…”
Không đợi anh ta nói xong, cô đã nhảy lên người anh ta, ôm cổ anh ta.
Liên Thắng nâng mông cô, vững vàng giữ lấy, người mà anh ta ngày nhớ đêm mong lại đột nhiên ở trước mặt anh ta, đôi mắt cong cong, ý cười rung động lòng người.
“Ngu ngốc, sao không cho anh đi đón em.”
“Muốn cho anh một niềm vui bất ngờ chứ sao?”
Không biết là ai chủ động, môi hai người cứ như thế dính vào nhau, Liên Thắng dùng chân đẩy hành lý vào, đóng mạnh cửa.

Bình luận (0)

Để lại bình luận