Chương 12

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 12

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Ghen Tuông Ngu Ngốc
Cô không biết vì sao mình lại nói ra những lời này. Trong lòng cô tựa như có một con quỷ tiến vào ở, làm cho cô không khống chế được cái lưỡi của mình.
Bên trong xe rơi vào sự yên tĩnh quỷ dị. Cô cắn nhẹ môi, liếc trộm người đàn ông ngồi ghế lái. Cô phát hiện hai mắt anh nháy cũng không nháy, nhìn thẳng về phía trước. Hình dáng gò má anh kéo căng, khóe miệng cũng nhếch lên, thoạt nhìn hình như… rất mất hứng.
Anh ta có cao hứng hay không thì liên quan gì đến mình?
Cô sẽ không bao giờ để anh dắt mũi nữa! Cô ngoan cố quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ xe.
Bành Hạo Luân không lên tiếng. Dương Hồng Hồng cũng học theo anh, giữ vững sự trầm mặc. Trong lòng cô có chút chua xót, lại có chút bực mình. Cô thật sự không hiểu chính mình, càng không cần nói đến việc hiểu anh.
Tốc độ xe đột nhiên tăng nhanh, lao vút đi giữa dòng xe cộ. Tim Dương Hồng Hồng cũng đập nhanh hơn. Cô bất giác liếc trộm anh, cuối cùng cũng không nhịn được mà lên tiếng: “Bành Hạo Luân, có phải anh lái quá nhanh hay không?”
Người đàn ông vẻ mặt bình tĩnh, không trả lời.
Dương Hồng Hồng nhìn đông nhìn tây một chút, trong lòng sinh nghi hoặc.
“Này không phải là đường về nhà em. Anh muốn dẫn em đi đâu? Chẳng lẽ… Anh muốn em mặc bộ đồ màu đen này cùng anh tham gia party sao?” Nếu anh không sao, đương nhiên cô cũng không có gì.
Kết quả, Bành Hạo Luân vẫn mím môi không nói lời nào.
Gào! Rốt cuộc anh muốn cái quái gì chứ? Làm chi mà bày cái bộ mặt thối ra cho cô xem chứ?
Bành Hạo Luân đưa Dương Hồng Hồng đến một trung tâm salon tạo hình cá nhân ở khu đông tinh hoa của Đài Bắc.
Cô vừa bị anh lôi ra khỏi thang máy, lập tức có hai nhân viên nữ mặc đồng phục đón cô. Nửa giờ tiếp theo, người thiết kế tạo hình cùng nhóm trợ lý động tay động chân lên tóc và mặt cô. Ngay cả móng tay cũng được họ chăm sóc cho thật xinh đẹp. Từ đầu đến chân cô rực rỡ hẳn lên.
“Dương tiểu thư, làn da cô thật khỏe mạnh! Trắng hồng, ngay cả tôi cũng muốn cắn một ngụm.” Cô gái thiết kế cười với Dương Hồng Hồng trong gương, hình như rất vừa lòng với màu sắc đầy sức sống mà cô đã trang điểm cho vị khách đi dự tiệc tối này.
Dương Hồng Hồng có chút thẹn thùng, quay lại cười với cô ấy một chút. Cô vẫn biết ngoại hình mình khá ổn, tuy không được gọi là quá xinh đẹp, nhưng ít ra cũng ngọt ngào, động lòng người. Nhưng sau khi trải qua bàn tay khéo léo đắp nặn của nhà thiết kế tạo hình, cô nhìn mình trong gương rất không giống mình. Trái tim cô không nhịn được đập càng lúc càng nhanh.
Thì ra… Mình cũng có thể thoạt nhìn vừa ngọt ngào lại thần bí! Bành Hạo Luân sẽ thích chứ?
Khi ý nghĩ này hiện lên trong đầu, làn da cô toát ra cảm giác nóng hừng hực vì lo lắng… Tại sao mình lại để ý anh ta như vậy?
Tối nay làm bạn gái anh, cô sẽ cố gắng hết trách nhiệm của một người bạn gái, và cũng sẽ cố gắng để bản thân được vui vẻ ở hoa viên tầng cao nhất của “Royal Rose”.
Theo bản năng cắn nhẹ môi, cô chợt nhớ tới biểu cảm vừa rồi của anh trong xe.
Nếu anh ta thật sự đang giận… Là vì cái gì mà giận? Mình có nói sai cái gì sao?
“Anh cũng không phải bạn trai em!”
“Sao thế ? Sợ người khác hiểu lầm anh là bạn trai em sao?”
Ai! Phiền thật mà. Cái gì bạn trai, bạn gái chứ? Anh và cô cái gì cũng không phải!
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận