Chương 12

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 12

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Đêm Khó Ngủ Và Lời Thú Nhận Bất Ngờ

Mục Phách theo phản xạ điều chỉnh lại nhịp thở của mình: “Như vậy được chưa?”

Gia Ngộ khe khẽ thở dài: “Em biết anh muốn làm tình, nhưng hôm nay không được đâu, em đã nói là không thể để anh quá mệt mỏi mà.”

Mục Phách cứng họng, một lúc lâu sau mới nói: “…Anh không có.”

Gia Ngộ như không nghe thấy lời anh nói, tiếp tục tự quyết định: “Hơn nữa em đến ngày rồi, thực sự không được.”

Mục Phách một lúc lâu sau vẫn không có phản ứng. Gia Ngộ tưởng anh đã ngủ, ai ngờ bụng dưới đột nhiên ấm áp hẳn lên, hóa ra anh đặt tay lên bụng cô.

“Như vậy có đỡ hơn chút nào không?”

Thực ra hiệu quả rất nhỏ, hơn nữa Gia Ngộ cũng chưa bao giờ bị đau bụng kinh. Nhưng điều kỳ diệu là khi Mục Phách đặt tay lên bụng cô, trong khoảnh khắc đó cô lại cảm thấy như được chữa lành gấp trăm ngàn lần.

Gia Ngộ nắm chặt vạt áo ngủ trước ngực: “Đỡ hơn nhiều rồi.”

“Vậy thì tốt rồi.”

Không khí lại trở nên im lặng.

“Mục Phách,” Gia Ngộ phá vỡ sự im lặng, “Hay là, em dùng chỗ khác giúp anh nhé? Anh không cần cử động đâu, để em làm là được. Dù sao em cũng không phải đi làm, mệt một chút cũng không sao.”

“Thật sự không phải mà, anh… anh không phải là loại người ham muốn đến thế đâu.”

Gia Ngộ cố nén cười, không cần nhìn cũng có thể tưởng tượng ra bộ dạng đỏ mặt tía tai của Mục Phách lúc này. Cô cố tình thở dài thườn thượt: “Vậy ý anh là em ham muốn chứ gì.”

Gia Ngộ thấy kỳ lạ tại sao anh không phản bác lại như lúc ở siêu thị. Một cơ thể ấm áp đột nhiên áp sát lại gần, cả người cô bị anh ôm trọn vào lòng.

Anh nói: “Anh chỉ đơn thuần muốn ôm em ngủ thôi.”

Mỗi lần làm tình xong, Gia Ngộ đều mệt đến mơ màng. Lúc đó, anh có thể yên tâm mà ôm cô vào giấc ngủ, không sợ cô kháng cự, cũng không sợ làm cô sợ hãi. Đêm nay không có lý do mệt mỏi, trong lòng thiếu đi hơi ấm mềm mại, cảm thấy trống vắng lạ thường, khiến anh không thể nào yên lòng được.

“Chỉ đơn giản vậy thôi à?”

“Chỉ đơn giản vậy thôi.”

Gia Ngộ ôm lại anh: “Chuyện nhỏ ấy mà, anh cứ nói thẳng là được.”

Mục Phách cười không thành tiếng, lại lặng lẽ hôn lên đỉnh đầu cô một cái, nhẹ đến mức cô cứ ngỡ anh chỉ đang cọ cằm mình vào tóc cô mà thôi. Ngoài cửa sổ, tiết trời thu đã đậm, trong chăn ấm, đôi nam nữ dựa sát vào nhau, nhiệt độ cơ thể tăng lên, nhưng lại cảm thấy vô cùng thoải mái.

Đúng lúc này –

“Nhưng mà Mục Phách này, cái đó của anh đang chọc vào em đấy.”

Liên tục tăng ca suốt ba cuối tuần, Mục Phách cuối cùng cũng có được kỳ nghỉ đầu tiên. Gia Ngộ đã nói trước hôm nay muốn học nấu ăn, cũng đặt đồng hồ báo thức định dậy sớm, nhưng lại không chịu nổi sự mệt mỏi sau cuộc lăn lộn đêm qua, cô ngủ một mạch đến khi mặt trời lên cao mới bị tiếng chuông điện thoại réo không ngừng đánh thức.

“Alo, có chuyện gì vậy?” Giọng cô ngái ngủ.

Thẩm Hành ở đầu dây bên kia cười một tiếng: “Ăn phải thuốc nổ à? Giọng cậu lớn thế.”

“Cậu đánh thức tôi đấy.”

“Giờ này còn sớm gì nữa, tôi…”

Gia Ngộ mất kiên nhẫn ngắt lời hắn: “Tìm tôi có chuyện gì?”

“Văn Gia Ngộ, cậu đối với tôi đúng là càng ngày càng mất kiên nhẫn đấy.” Thẩm Hành giả vờ than thở: “Cậu kết hôn lâu như vậy rồi, tôi còn chưa được uống rượu mừng nữa. Lát nữa tôi đến nhà cậu chơiTôi về nước hơn nửa tháng rồi mà cũng không thấy cậu mời tôi bữa cơm đón gió tẩy trần gì cả.”

“Cậu cũng biết cậu về nước hơn nửa tháng rồi à? Còn đón gió tẩy trần cái gì nữa? Bắc Thành có chỗ nào không hợp khí hậu với cậu chắc? Tôi thấy cậu vẫn khỏe mạnh tung tăng đấy thôi? Việc gì phải câu nệ hình thức thế chứ?”

Tuôn ra một tràng câu hỏi, Gia Ngộ hít một hơi thật sâu, “Tôi từ chối.”
Thẩm Hành im lặng hai giây, ám chỉ: “Cậu bao bọc cái người họ Mục kia kỹ quá rồi đấy? Hắn xấu xí đến mức không dám ra đường hay trên mặt có dát vàng à? Viện Viện nói với tôi ngay cả con bé cũng chưa từng gặp mặt Mục Phách? Cậu đây là trọng sắc khinh bạn phải không?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận