Chương 12

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 12

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Gương Vỡ Lại Lành… Trên Giường
Vân Nam Nam mệt rã rời, nằm sấp trên người Bùi Trì như con mèo lười. Bùi Trì dùng tay lau bớt những vệt trắng đục trên cơ thể cô , rồi bàn tay hư hỏng lại bắt đầu nắn bóp bầu ngực mềm mại . “Vân Nam Nam, chúng ta quay lại đi?” . Đang được mát-xa sướng rơn, nghe câu này Vân Nam Nam cau mày: “Vừa làm xong đã nói chuyện tình cảm, anh không thấy tụt mood à? Tay thì đang sờ vú người ta mà mồm thì nói chuyện nghiêm túc, anh bị đa nhân cách hả?” .
Bùi Trì bật cười, lồng ngực rung lên khiến cô cũng rung theo. Nhưng ngay sau đó, anh lại nghiêm túc nhắc lại vấn đề. Vân Nam Nam lảng tránh, lăn sang một bên: “Người ta gương vỡ lại lành thì phải có quá trình theo đuổi lại, tán tỉnh, hoa quà các thứ. Đâu ra cái kiểu một câu nói trên giường là xong như anh?” . “Gương của chúng ta lành hẳn trên giường rồi còn gì, khít rịt luôn ấy chứ,” Bùi Trì trơ trẽn đáp . Vân Nam Nam đỏ mặt. Đúng là tiến triển xác thịt của họ nhanh như tên lửa, bỏ xa cả tiến triển tình cảm . “Em không biết. Anh không đồng ý theo đuổi lại thì thôi,” cô hừ mũi, làm kiêu . Bùi Trì dụi đầu vào ngực cô, giọng ồm ồm: “Đồng ý, sao lại không đồng ý. Anh sẽ theo đuổi em lại từ đầu.”
Chỉ mỗi cái chuyện “quay lại” mà hai người nằm thảo luận mất nửa tiếng đồng hồ. Bùi Trì, với tư cách là một bác sĩ gương mẫu, hôm nay đã mặt dày xin nghỉ phép buổi chiều. Nằm trên giường nghỉ trưa, Vân Nam Nam giả vờ lo lắng: “Anh nghỉ làm thế này bị trừ lương thì sao? Lại đổ tại em hồng nhan họa thủy à?” . Bùi Trì bỏ điện thoại xuống, nhìn cô với ánh mắt “tôi đi guốc trong bụng em”: “Rồi sao nữa?” . “Thì… nếu anh không có tiền, em sẽ rộng lượng bao nuôi anh. Anh chỉ việc ở nhà hầu hạ em, giặt quần áo, đeo giày, đấm lưng cho em là được.” “Chẳng phải bây giờ anh vẫn đang làm mấy việc đó sao?” “Ơ… ừ nhỉ,” Vân Nam Nam ngớ người. Đúng là hắn đang làm osin cao cấp cho cô thật. Bùi Trì đắc ý: “Thế tiền lương của anh đâu? Trả đây.” Vân Nam Nam nhìn anh như nhìn người ngoài hành tinh: “Anh ngủ với em hết lần này đến lần khác, sướng tê người ra, còn mặt mũi đòi lương? Con chim của anh dát vàng hay nạm kim cương mà đắt thế?” .
Bùi Trì cứng họng, dỗi nằm vật ra giường nhắm mắt ngủ. Vân Nam Nam tặc lưỡi, cũng nằm xuống. Hai mươi phút sau, con hồ ly nhỏ lại xoay người ôm chặt lấy anh, dụ dỗ: “Thôi được rồi, dát vàng thì dát vàng. Dù sao cũng xứng với thân phận cao quý của em” . Bùi Trì nhếch mép, tay mò xuống dưới: “Thế cái ‘b*m nhỏ’ này của em chắc cũng dát vàng nhỉ?” . “Xì! Không chỉ vàng đâu,” Vân Nam Nam vênh mặt, “Còn có bạc, kim cương, hột xoàn nữa đấy. Đắt giá lắm!” . Bùi Trì phì cười, xoay người ôm chặt lấy cô, mắng yêu: “Đồ điên” .
Năm giờ chiều, hai người tỉnh dậy. Vân Nam Nam dậy trước, tinh thần sảng khoái lạ thường . Bùi Trì thấy cô tung tăng thì hỏi: “Em làm gì đấy? Lại nứng à?” . Vân Nam Nam ho khan: “Đưa em về nhà.” Cô nhớ ra mình chẳng có bộ quần áo nào ở đây, lại đang “thả rông”. Cô cần về nhà thay đồ đẹp để tối nay đi ăn lẩu với Tô Niệm Nam và đi làm móng . Bùi Trì ngồi dậy, rót cốc nước ấm uống: “Lúc nào em chuyển về đây?” “Hả?” Vân Nam Nam ngơ ngác. “Anh hỏi bao giờ em dọn về đây ở hẳn?” Vân Nam Nam nhón chân, ép sát vào người anh, ngực chạm ngực, mắt lấp lánh: “Tại sao lại bảo em về? Chẳng lẽ… căn nhà này anh đã lén điền tên em vào sổ đỏ rồi?” . Bùi Trì nhét cốc nước vào tay cô để chặn họng: “Uống nước đi cho tỉnh mộng.” Vân Nam Nam uống ực một hơi, bĩu môi: “Không có tên em thì gọi em về làm gì? Tưởng bở!” .
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận