Chương 12

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 12

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Cậu đang đợi xe buýt sao?”

“Chuyến xe cuối cùng vừa mới chạy rồi.” Hạnh Mính chỉ vào đường xe buýt. Lúc này, bên cạnh trạm dừng xe buýt chỉ có một cái đèn đường. Đêm đầu mùa hạ, cánh ve mỏng manh phập phồng hoà cả, tấu lên khúc nhạc chào hè, gió đêm thổi lên người mang theo hơi lạnh lẽo, trong trạm dừng xe buýt không có người thứ ba, nhìn lướt qua có chút hơi các cảnh trong tiểu thuyết thanh xuân.

“Vậy chúng ta cùng nhau đi thôi.”

Hạnh Mính tò mò, đuổi theo bước chân anh: “Cậu cũng học ngoại trú sao? Sao bình thường mình không thấy cậu ngồi xe buýt nhỉ? Cậu không ngồi chuyến xe buýt cuối cùng này hả?”

“Ừm, trong nhà có tài xế tới đón, nhưng hôm nay tài xế có việc.”

“Oa, quả nhiên là thiếu gia nhà phú quý! Không ngờ cậu còn có tài xế đặc biệt đón đưa.” Hạnh Mính kinh ngạc cảm thán, miệng sắp khoác tới mang tai.

“Bạn học Hạnh không có tài xế sao?” Dáng vẻ không dính khói lửa phàm tục của anh, giống như anh thật sự cho rằng mỗi người đều nên có một người tài xế.

“Nhà mình còn không tính là giải cấp tiểu tư sản nữa, sao có thể có tài xế riêng.”

Hạnh Mính nỗ lực nện bước nhanh hơn, đuổi kịp anh, hai người bước đi song song. Cô tò mò quay đầu đánh giá sườn mặt hoàn mỹ không tì vết của anh, tóc vẫn để kiểu đuôi sói, nhan sắc này đẹp đến mức khoa trương.

“Nhưng nhìn gương mặt cậu rất giống các thiếu gia trong hào môn. Chắc là mẹ cậu rất xinh đẹp nhỉ? Giống như trong phim truyền hình ấy, nhà ở trong trang viên, uống rượu vang đỏ, từ từ, chẳng lẽ nhà cậu còn có người hầu sao!”

Nguyên Tuấn Sách nheo mắt lại, không hề phản bác viễn cảnh nhà giàu mà cô vẽ ra. Ý cười không đạt đến đáy mắt, phảng phất như đối với ai cũng lạnh lùng xa cách như vậy.

“Bạn học Hạnh khoa trương quá rồi.”

Hạnh Mính lắc lắc đầu, đuôi ngựa lắc lư gục xuống bả vai, đôi mắt nai tròn tròn linh động, ánh mắt nhìn anh, vừa ngây thơ lại vừa thấy mới lạ.

“Ừm, lại nhắc đến chỗ kia của cậu. Nơi đó không sao chứ? Không có bị mình làm cho nghiêm trọng hơn chứ?”

Nguyên Tuấn Sách nhìn theo tầm mắt cô, gục đầu xuống, híp mắt lại, trong đôi mắt đen tản ra tia sáng lạnh lẽo, vẻ mặt Hạnh Mính cứng đờ, đột nhiên cảm thấy bàn chân chợt lạnh, hơi thở khủng bố bò lên xương cột sống.

“Hình như trong túi cậu có cái gì đó đang sáng, còn đang động.”

Hạnh Mính cúi đầu nhìn lại, không ngờ linh phù lại đang động!

Nguyên nhân linh phù chấn động rất đơn giản, nó cảm ứng được hồn phách, nhưng đêm nay tối lửa tắt đèn, bắt hồn trong hoàn cảnh này có hơi nguy hiểm, huống chi Nguyên Tuấn Sách còn đang ở bên cạnh cô.

Hạnh Mính che túi lại, nghiêm trang nói: “Bạn học Nguyên, mình đột nhiên cảm thấy đau bụng quá. Mình muốn đi nhà vệ sinh công cộng, cậu cứ đi về trước nhé.”

Nguyên Tuấn Sách lễ phép gật đầu: “Hẹn gặp lại, bạn học Hạnh.”

Hạnh Mính chạy nhanh về phía trước, trốn vào ngõ nhỏ bên phải con đường, phía trước chính là công viên, nơi này không được lắp đặt đèn đường, tầm giờ này cũng không có một bóng người, cô móc phù chú từ trong túi ra, không ngờ linh phù lại tự động bay về hướng vừa rồi!

“Chờ, chờ đã!” Hạnh Mính nhảy lên không trung, bắt linh phù lại: “Bên kia có bạn học Nguyên, không thể đi qua!”

Giữa rừng cây xanh rậm rạp trong công viên đột nhiên lại xuất hiện một vật thể phát sáng, còn có thể bay lơ lửng một cách quỷ dị giữa không trung.

Nguyên Tuấn Sách đứng tại chỗ không nhúc nhích, ánh mắt anh nhanh nhạy bắt được hình ảnh thiếu nữ đang giương nanh múa vuốt.

Giết chết cô là được, anh nhất định phải giết cô, chẳng qua là phải tìm một phương thức chết mà nhân loại có thể chấp nhận. Chỉ có như vậy, người gặp cô cuối cùng là anh mới không bị liên lụy hay bị hoài nghi. Nếu không, lại phải từ bỏ cái thân thể thật vất vả mới tìm được này, đi tìm thể xác khác.

Trong tay xuất hiện một ngọn lửa màu lam đang bập bùng, Nguyên Tuấn Sách nâng tay lên, ném vào rừng cây trong công viên.

Ngọn lửa màu lam nho nhỏ đụng vào thân cây, ngay sau đó bùng lên mạnh mẽ. Vừa rồi cây xanh vô tình bị lay động, che giấu ngọn lửa nhỏ ban đầu.

Nguyên Tuấn Sách cũng không quay đầu lại, nhấc chân rời đi.

Cảm nhận được yêu lực, linh phù tránh khỏi bàn tay kìm cặp của Hạnh Mính, bay vào trong ngọn lửa.

Không có gì bất ngờ xảy ra, linh phù bị ngọn lửa thiêu đốt, trở thành nguyên nhân khiến thế lửa càng ngày càng mạnh.

Hạnh Mính dùng cánh tay che nửa khuôn mặt, định chạy ra ngoài công viên.

Bỗng chốc ——

Một đoàn lửa lớn bùng lên trên con đường đá nhỏ đốt, ngăn cản đường đi của cô. Trong mắt Hạnh Mính chỉ cònngọn lửa chói mắt nóng bỏng.

Khói nhanh chóng tỏa ra khiến cô bị sặc đến ho khan, cô chạy về phần rừng cây chưa bị cháy, liều mạng chạy ra đường cái bên ngoài đường, còn không quên lấy di động ra, cầm trên tay, bấm số gọi điện thoại.

“Nguyên Tuấn Sách!” Hạnh Mính hò hét tên của anh xin giúp đỡ.

Cô luôn cảm thấy lúc này anh đang ở đây, hơn nữa còn nhất định sẽ ở đây, giống như cảnh tượng hôm nay trong phòng học vậy, chỉ cần quay đầu một cái là có thể nhìn thấy gương mặt bình tĩnh đang mỉm cười của anh.

Cuộc điện thoại được kết nối, Hạnh Mính vội vàng báo vị trí, dưới chân nóng lên, cô nhìn thấy ngọn lửa kia không biết dùng cách gì mà vẫn còn đuổi theo, sau đó thiêu bàn chân cô, tốc độ lửa lan quá nhanh, có lẽ là do hiện giờ là mùa hạ, thời tiết khô ráo.

Mắt cá chân đang bị thương giờ còn bị lửa thiêu đốt, cơn đau khiến cô không chịu được mà thúc giục: “Xin các chú lính cứu hỏa hãy nhanh lên, cháu không chạy được nữa, sắp bị thiêu chết rồi!”

“Bọn chú lập tức xuất phát đây, cháu nhất định không được cúp điện thoại đấy!” Đầu bên kia vang lên giọng nói tràn ngập tinh thần trọng nghĩa, Hạnh Mính cũng bình tĩnh lại một chút, dậm chân, khập khiễng chạy ra tới bìa rừng, liều mạng hò hét.

“Nguyên Tuấn Sách! Nguyên Tuấn Sách!”

“Nè! Nguyên Tuấn Sách, khụ, Nguyên…”

Dưới chân bị vướng một cái, cô ngã xuống, mặt đập vào lùm cây chi chít, di động không biết đã rơi ở chỗ nào. Lại nhìn ngọn lửa đang thiêu đốt dưới lòng bàn chân, màu sắc của nó không giống ngọn lửa bình thường, chung quanh nó được bao bọc bởi một tầng lam quang mỏng manh, càng nhìn càng quỷ dị.

Hạnh Mính đột nhiên tuyệt vọng, bất chấp di động đã bị rơi mất, cô bò lên, khom lưng rời khỏi lùm cây nóng bỏng, đạp lên ngọn lửa dưới lòng bàn chân sắp đốt cô thành tro, vừa hò hét tên của Nguyên Tuấn Sách, vừa chạy ra khỏi lùm cây.

Đúng lúc này, Hạnh Mính nhìn thấy Nguyên Tuấn Sách đang đứng chờ đèn xanh đèn đỏ ở giao lộ phía trước. Trên người anh vẫn mặc đồng phục đỏ trắng, đứng dưới đèn đỏ lập loè, nhìn rất không phù hợp.

Cũng không biết cơn tức giận và dũng khí từ đâu ra bùng nổ, cô làm lơ mắt cá chân đang đau đớn châm chích, như phát điên chạy tới, bổ nhào vào người anh: “Nguyên Tuấn Sách! Nguyên Tuấn Sách! Mình gọi cậu, vì sao cậu không để ý tới mình! Vì sao!”

Cô túm lấy cổ áo chỉnh tề của anh, ngồi trên người anh, nước mắt vô cớ chảy ra, rơi xuống khuôn mặt của người dưới thân, từng giọt từng giọt nước mắt chứa chan sự ấm ức to lớn tràn ra từ đôi mắt nai ngơ ngác.

“Mình rất sợ hãi, mình gọi cậu, mà cậu lại không đáp lại mình. Mình còn cho rằng cậu bị lửa đốt, cậu trả lời mình tí đi! Mình thật sự rất sợ hãi, mình chỉ không sợ quỷ thôi chứ không phải không sợ lửa, vừa rồi mình còn thiếu chút nữa bị thiêu chết!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận