Chương 12

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 12

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Mục đích cho lần ra ngoài này rất rõ ràng, mua quần áo cho chồng.

Anh nuốt một ngụm nước bọt, vừa mới nhìn thấy mấy chị gái nho nhỏ trong shop bán đồ nam đang dùng đôi mắt quyến rũ nhìn anh là anh đã bắt đầu thấy sợ rồi.

Nếu không thì mua lên trên sàn ***bao nọ đi vậy, bên xử lý cũng nhanh lắm, nhiều nhất là bốn, năm ngày đã nhận được rồi, lựa quần áo xong chốt đơn luôn là được.

Nhưng mà bây anh thật sự không thể chờ nổi muốn thấy được dáng vẻ chồng yêu mặc âu phục, đeo cà vạt, sau đó anh sẽ ngồi lên…

Dạo này lướt web ***đường nào đó hơi nhiều, ăn hơi mặn.

Trong đầu bắt đầu đấu đá lẫn nhau điên cuồng, cuối cùng thì màu vàng đen tối vẫn chiếm được vị trí chủ đạo, anh muốn ngắm âu phục! Anh muốn ngắm kiểu mặt người dạ thú! Anh muốn ngắm giám đốc bá đạo!!

“Chào anh, xin hỏi anh có cần giúp gì không ạ?” Nụ cười công nghiệp của chị gái này trông y hệt như anh vậy.

Tim của Thẩm Lạc Bạch đã đập mạnh tới sắp nhảy ra ngoài rồi, năn nỉ đó, đừng có nói chuyện với anh nữa, bây giờ mà bỏ đi luôn thì có bất lịch sự không nhỉ? AAAAA tại sao vẫn còn đi theo anh nữa!!

“Anh muốn chọn âu phục sao ạ?”

Thẩm Lạc Bạch ngu người gật đầu, trong đầu trống rỗng.

Anh phải làm gì bây giờ? Nói chuyện hả? Nói gì đây?

Thẩm Lạc Bạch vội vàng xông về nhà, trong tay cầm theo mấy cái túi.

Đáng sợ quá rồi, thế giới loài người đáng sợ thật đấy, tại sao lại có nhiều người dữ vậy! Còn khó đối phó hơn đám “bé đáng yêu” trên lớp của anh nữa.

Thẩm Lạc Bạch rót cho mình một cốc nước bình tĩnh lại, đời này anh sẽ không bao giờ đi mua hàng offline nữa đâu.

Hôm nay, anh đã đột phá cực hạn của bản thân mình rồi.

Anh uể oải bổ nhào vào trong lòng Giang Yến, vùi đầu vào trong lồng ngực của hắn:

“Chồng ơi… Em mệt quá à.”

Không có ai đáp lại.

Thẩm Lạc Bạch buồn bực một chút rồi bò dậy thay đồ cho Giang Yến. Âu phục âu phục, sắp được thấy giám đốc mặc âu phục rồi~

Vóc người của Giang Yến hoàn toàn được dựa theo tỉ lệ chuẩn người mẫu để thiết kế, hoàn toàn chính là một con ma nơ canh hình người luôn, vừa mặc âu phục lên thì chuẩn công của một anh tổng công luôn á.

Thẩm Lạc Bạch ôm ngực, ghét quá bị ảnh đẹp trai xỉu mất thôi.

Mặc quần áo xong thì chuyện đầu tiên là chụp một tấm thiệt là ngầu cho chồng yêu của anh, điện thoại tách tách chụp không ngừng, 360 độ không một góc chết, sao mà đẹp trai dữ vậy trời.

Gu của Thẩm Lạc Bạch cực kì thoả mãn.

Vừa mới nghĩ tới chuyện anh chồng đẹp trai thế này mà chỉ là của riêng mình anh thôi là anh đã cực kì vui luôn rồi.

Anh cởi quần của mình ra ngồi lên trên eo của Giang Yến, cúi người xuống hôn môi với hắn: “Anh Yến ơi, anh mau tỉnh lại chịch em đi.”

Hôn từ trên môi dọc xuống hầu kết, từ lúc bắt đầu anh đã không hề kéo dây khoá quần của Giang Yến lên rồi. Dù sao thì cũng phải cởi ra để làm mà, kéo lên còn phiền phức hơn.

Thẩm Lạc Bạch đã làm ra một chuyện mà ngay cả bản thân anh cũng phải ngạc nhiên, anh đã ngậm lấy dương vật của Giang Yến.

Quả nhiên không hề có mùi tanh hay bất cứ mùi gì như trong dự liệu, nói thật thì nếu phải bú cho người khác thật thì anh cũng hơi ớn cái mùi của người khác đó, nhưng dương vật của Giang Yến không những ưa nhìn mà còn rất sạch nữa.

Thẩm Lạc Bạch vẫn không biết phải bú thế nào nên chỉ có thể bắt chước mấy em thụ trong GV bú cho Giang Yến. Dương vật của Giang Yến rất nóng, đầu lưỡi liếm láp như thể đang mút kẹo mút liếm cho Giang Yến, mới đầu vẫn còn ổn, Thẩm Lạc Bạch còn rất phối hợp tự mình mút vào.

Sau đó không biết là Giang Yến bật chức năng phục vụ đặc biệt khi nào mà dương vật bắt đầu cắm rút trong miệng của Thẩm Lạc Bạch.

Quy đầu cứ đỉnh từng cú vào trong cuống họng của Thẩm Lạc Bạch:

Bình luận (0)

Để lại bình luận