Chương 12

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 12

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Ngồi xuống đây, anh đi đổi khăn trải giường”

Bạn nhỏ nào đó bị anh bọc thành tằm cưng nghe lời ngồi trên ghế sofa, nhìn anh đem khăn trải giường loang lổ vết dịch ái muội cùng một vết máu bỏ xuống, cô đã hoàn toàn hoàn chỉnh thuộc về anh rồi.

Trong lúc cô thất thần, anh tay chân lanh lẹ đổi xong ga giường, ôm con tằm cưng nằm trên giường, gãi gãi mũi nhỏ của cô “Muốn ăn gì nào?” Như vậy lăn lộn đến giữa trưa luôn.

An Hân Phỉ nghiêng đầu nghĩ nghĩ “Yến mạch?”

“Ha ha, được” hai người đều nghĩ đến ngày đó “Không dậy nổi sự kiện” không khỏi nhìn nhau cười.

Cao Đạm vào phòng bếp nấu yến mạch, An Hân Phỉ ở phòng ngủ thay quần áo ở nhà.

“Không thoải mái, eo mỏi quá, nơi đó cũng đau ghê…” cô nhỏ giọng thì thầm.

“Phỉ Phỉ, ăn cơm”

“Tới đây”

Anh bỏ hoa quả khô vào yến mạch, hương vị quả thật không tồi.

An Hân Phỉ miệng nhỏ ăn yến mạch, Cao Đạm ăn một lát thì dừng lại “Em muốn đi hưởng tuần trăng mật, châu Âu hay đảo Bali?”

“Em từ khi còn nhỏ đã muốn vượt biển rồi, vậy chọn thành phố A đi” cô không ăn nữa, nửa chừng dừng lại, anh nhìn ra được cô cũng miễn cưỡng, liền vỗ vỗ tay cô “Ăn không vô thì đững ăn nữa, lát nữa nấu cháo cho em”

“Là chỗ vịnh nước xanh đó?”

“Ừ” cô gật đầu, cảm thấy có chút choáng váng.

“Được, nghe theo em đi nơi đó, vừa hay anh có toà biệt thự nghỉ dưỡng ở đấy”- đoạn, anh đứng dậy đến bên An Hân Phỉ, sờ sờ cái trán của cô “Bé con, em phát sốt”

“Em, em thấy đầu hơi váng một chút”

Anh bế cô lên trở về phòng ngủ, cẩn thận đặt ở trên giường, lại đắp chăn, kẹp nhiệt kế cho cô.

………

“37 độ 5, sốt nhẹ thôi” Cao Đạm đưa thuốc cho cô, kiểm tra nơi riêng tư của bé con thấy chỉ hơi sưng đỏ một chút thì yên tâm.

An Hân Phỉ không chịu nổi được nữa liền hôn mê, Cao Đạm cẩn thận ghém góc chăn cho cô rồi vào bếp nấu cháo trắng, nếu lát nữa cô tỉnh còn có cái để lót dạ dày. Sau đó anh bê laptop ngồi dựa trên giường đọc luận văn y học, thi thoảng ngó qua xem săn sóc cô.

Đến khi cô tỉnh lại, đã là xế chiếu.

“Tỉnh rồi, uống nước đi” Cao Đạm bỏ laptop xuống, đỡ cô ngồi dậy, kê gối sau lưng cô, đưa ly nước ấm ra.

Cô cầm ly nước, nhìn ngoài cửa sổ màn đêm đang dần buông xuống “Đã tối rồi”

“Ừ, em ngủ cả một buổi trưa, có thấy khá hơn chút nào không?”

“Ừm” uống thuốc rồi ngủ một giấc quả nhiên tốt hơn.

Anh sờ sờ trán cô “Hạ sốt rồi”

“Đói bụng đi, anh nấu cháo cho em rồi, uống một chút, hửm?”

“Được”

Cao Đạm vào phòng bếp, múc một bát nhỏ đầy ụ cháo trắng thanh đạm, An Hân Phỉ muốn cầm lấy lại bị anh bỏ qua “Em còn yếu, anh đút cho em”

“….”

Anh múc một muỗng rồi thổi thổi thử độ ấm để không làm bỏng miệng An Hân Phỉ – vừa nói vừa đút cho cô “Ngoan, há mồm” – ngữ khí sủng nịch như nói với một đứa trẻ con.

Khuôn mặt cô đỏ bừng, nhưng vẫn rất nghe lời hé miệng ăn hết chỗ cháo anh đút.

Một chén cháo thấy đáy, Cao Đạm Lấy khăn giấy lau lau miệng cho cô “Vừa rồi mẹ vợ gọi điện bảo ba ngày nữa về nhà, muốn chúng ta ăn cơm”

“Em muốn đi về sao?” Anh đem quyền quyết định giao cho cô.

An Hân Phỉ nghĩ nghĩ “Trở về đi” chẳng lẽ cả đời lại có thể không qua lại với nhau?

“Được” Cao Đạm vuốt vuốt tóc cô “Vừa mới ăn xong, đừng nằm xuống, anh đỡ em đi lại một chút?”

Cô cười, xua xua tay “Em không sao” cô vưag mới hạ sốt, có chút đắc ý vênh váo, xốc chăn lên nhảy tót lên giường, cảm giác choáng váng lần nữa kéo đến. Cao Đạm muốn cùng ai đó thân mật tiếp xúc, một tay đem cô ôm trong lòng, búng búng mũi cô “Bé hư không nghe lời”

Buổi tối hai người đi ngủ rất sớm, ngày hôm sau Cao Đạm dậy sớm ra ngoài chạy bộ, lúc trở về vẫn còn thấy bạn An Hân Phỉ đang ăn vạ trên giường.

Anh nhìn bộ dạng vợ yêu nhà mình giống hệt con mèo con cuộn thân hình nhỏ nhắn chôn trong chăn, tim tựa như bị mèo cào, ma xui quỷ khiến cũng cởi quần áo nàm lên giường.

Bình luận (0)

Để lại bình luận