Chương 12

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 12

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Gặp Gỡ Chị Họ Và Lời Hẹn Tiếp Theo

Tô Yểu hiếm khi thấy vẻ mặt khó chịu của Lương Sở Uyên. Cô nhìn vào mắt anh, nghe tiếng lòng anh than thở, lại cảm thấy khoảng cách giữa hai người được kéo gần thêm không ít. Anh nói anh rất ghét mùi vị của bơ lạc. Hồi nhỏ ăn phải một ít, nôn cả ngày trời, ăn uống không vào, anh cảm thấy bơ lạc chắc chắn là khắc tinh của mình.

“Tôi cũng không thích bơ lạc.” Tô Yểu cười phụ họa. Sau đó, dựa theo lời giới thiệu của đồng nghiệp mấy hôm trước, cô gọi vài món. Mỗi lần quyết định món nào, cô đều dừng lại để dò hỏi Lương Sở Uyên qua ánh mắt. Phải công nhận cách này rất tiện lợi. Cô có thể dễ dàng biết được đối phương thực sự thích hay chỉ miễn cưỡng chấp nhận, không cần phải đoán già đoán non.

Gọi món xong, Tô Yểu nhấp một ngụm nước chanh, trêu chọc: “May mà bàn này khuất và yên tĩnh, chứ người khác mà thấy cả quá trình chỉ có mình tôi nói chuyện, chắc họ tưởng tôi tự kỷ mất.” Hoặc là… tâm thần có vấn đề.

Tôi không ngại. Lương Sở Uyên nhìn cô.

“Đương nhiên không ngại.”

Có thể sau này, chúng ta sẽ thường xuyên như vậy. Anh nghĩ.

“Được. Nhưng mà kỹ năng đọc hiểu của tôi cũng không cao lắm đâu, có thể sẽ không đáp lại anh được gì.” Tô Yểu hơi dừng lại, bật cười, cô chỉ vào mắt mình, “Thật ra tâm tư của tôi cũng dễ đoán lắm, bạn bè tôi đều nói cảm xúc của tôi lộ hết ra ngoài. Cô ấy nói đúng đấy, trước mặt người quen, tôi không giỏi vòng vo đâu.”

Vậy chúng ta xem như người quen từ cái nhìn đầu tiên? Lương Sở Uyên hỏi bằng ánh mắt.

Tô Yểu không nghĩ đến tầng nghĩa này, cô giơ ly thủy tinh trong tay lên, cười nói: “Đương nhiên, chúng ta nhất kiến như cố.” (Vừa gặp đã thân)

Vừa dứt lời, bên tai truyền đến tiếng giày cao gót gõ trên sàn nhà lộc cộc. Tô Yểu vốn không để ý, nhưng thấy ánh mắt Lương Sở Uyên nhìn về phía sau lưng mình, cô mới quay đầu lại. Một người phụ nữ eo thon chân dài. Mắt phượng, mũi cao môi đỏ mọng, nổi bật nhất là đôi lông mày cong cong tinh tế, khiến cô trông như mỹ nhân bước ra từ tranh vẽ.

Lương Sở Uyên gọi cô ấy là chị Lương Mặc.

“Đúng là em thật à, chị còn tưởng nhìn nhầm.” Lương Mặc cười rộ lên, đôi mắt cong như vành trăng khuyết. Cô hướng về phía Tô Yểu gật đầu chào, ánh mắt lướt qua rồi lại quay về trên người Lương Sở Uyên, “Em đi ăn với bạn à? Anh trai em đâu?”

Tô Yểu thấy Lương Sở Uyên làm vài thủ ngữ. Anh ấy bận rồi.

“Anh ấy bận đến thế cơ à?” Lương Mặc có vẻ không vui lắm. Tô Yểu hiểu ra, Lương Mặc cùng họ với Lương Sở Uyên, lại hiểu được ngôn ngữ ký hiệu, xem ra quan hệ hai người không hề đơn giản.

Anh ấy nói hôm nay có cuộc họp quan trọng. Lương Sở Uyên giải thích thêm.

“Cái cớ này chị nghe nhàm rồi.” Lương Mặc xua tay, cuối cùng cũng quay sang cười với Tô Yểu, “Chào em, chị là chị họ của Sở Uyên, em cứ gọi chị là chị Lương Mặc giống nó là được.”

Tô Yểu ngoan ngoãn: “Chị Lương Mặc, em là Tô Yểu.”

“Chị biết em.” Không đợi Tô Yểu phản ứng, Lương Mặc lại chuyển chủ đề, “Hiếm khi Tiểu Uyên nhà chúng ta mời bạn ra ngoài ăn cơm, hai đứa lát nữa cứ tính vào hóa đơn của chị nhé.”

Tô Yểu ngớ người, nhất thời không nói nên lời, nhìn sang Lương Sở Uyên mới biết, nhà hàng này là của chị Lương Mặc. Lương Mặc còn có việc, nói với Lương Sở Uyên vài câu rồi rời đi. Sau khi người đi xa, Tô Yểu hỏi Lương Sở Uyên: “Anh từng nhắc đến tôi với chị Lương Mặc sao?”

Ừ, có nói qua. Lương Sở Uyên dừng lại hai giây, bổ sung, Chỉ nói là quen một người bạn mới.

“Tôi biết rồi, lúc nãy chị Lương Mặc còn tưởng tôi biết ngôn ngữ ký hiệu.” Nếu không phải lúc đó đồ ăn vừa được mang lên, Lương Sở Uyên mượn cớ lảng sang chuyện khác, thì không biết giải thích với chị Lương Mặc thế nào về cách họ giao tiếp. Chẳng lẽ nói là thuật đọc tâm? Nghe như mấy trò lừa bịp giang hồ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận