Chương 12

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 12

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Anh… Anh… Anh đừng có làm bậy! Nếu không… Tôi sẽ gọi cảnh sát! Bên ngoài hai đường phố là đồn cảnh sát đấy, cảnh sát sẽ rất nhanh đến đây! ”

Ánh mắt Hạ Tây Chấp dừng lại trên mặt Khương Dạng, cũng không rời đi nữa.

Thiếu nữ ở quầy lễ tân run rẩy, hai tay theo bản năng rời khỏi quầy thu ngân, dáng vẻ chuẩn bị sẵn sàng bảo vệ tính mạng bất cứ lúc nào.

Chỉ là cô không ngờ lại đến sớm như vậy, mới một tháng mà thôi.

Ngón tay mảnh mai trắng nõn chỉ màn hình điện tử một cách thành thục.

Người đàn ông đứng trước quầy thu ngân màu hồng phấn cau mày, sắc mặt trở nên rất khó coi, lệ khí toàn thân cũng càng nặng.

Cô an ủi cô gái quầy lễ tân đang sợ hãi run rẩy, sau đó thế chỗ đứng ở vị trí quầy lễ tân

Hạ Tây Chấp vừa mới hơi thả lỏng lông mày lại cau lại, thậm chí hiện lên một chút tức giận nhàn nhạt.

Anh nhìn thiếu nữ mặt tròn đối diện quầy thu ngân.

Khương Dạng ở một bên làm xong danh sách đặt hàng, vừa xoay người thì nhìn thấy cảnh này.

Anh vẫn đến đây…

Càng khủng khiếp hơn là…

Hạ Tây Chấp ở bên cạnh nhìn, khóe miệng giật giật, nhưng lại không phát ra âm thanh gì.

Nhìn thấy Hạ Tây Chấp xuất hiện, trong lòng Khương Dạng không ngạc nhiên chút nào.

Đặc biệt là đôi mắt đen láy.

Cô chưa bao giờ đánh giá thấp tinh thần trách nhiệm của người đàn ông này, cho dù đã ly hôn, Hạ Tây Chấp cũng sẽ không đối đãi cô như người xa lạ.

Trong quán trà sữa không nhiều nhân viên lắm, lúc này cũng không có bao nhiêu khách hàng, Khương Dạng đặt hàng trước, sau đó tự tay pha trà sữa.

Chỉ là cô không ngờ lại đến sớm như vậy, mới một tháng mà thôi.

Diễn tập khép kín đích xác chỉ cần một tháng, nhưng sau khi cuộc diễn tập kết thúc, anh không nên ở lại quân đội để họp sao?

“Anh… Anh… Anh đừng có làm bậy! Nếu không… Tôi sẽ gọi cảnh sát! Bên ngoài hai đường phố là đồn cảnh sát đấy, cảnh sát sẽ rất nhanh đến đây! ”

Vết thương dài.

Khương Dạng không có thời gian suy nghĩ những thứ này.

Cô an ủi cô gái quầy lễ tân đang sợ hãi run rẩy, sau đó thế chỗ đứng ở vị trí quầy lễ tân

Nhấp vào.

Cô khẽ nhướng mắt lên, trên khuôn mặt trong trẻo mang theo nụ cười lễ độ, nhẹ giọng nói: “Xin chào, anh muốn uống gì ạ?”

Ánh mắt Hạ Tây Chấp dừng lại trên mặt Khương Dạng, cũng không rời đi nữa.

Cô cũng giống như bình thường.

Editor: Hana + Beta: Linh

Ngoại trừ ngày bọn họ ký vào đơn ly hôn, bất luận xảy ra chuyện gì, Khương Dạng đều dịu dàng thanh lịch như vậy, thanh tú xinh đẹp như một nàng công chúa.

Nhìn thấy Khương Dạng như vậy, trong lòng Hạ Tây Chấp cảm thấy nhẹ nhõm một hồi, nhưng cũng có chút mất mát

Sự khác biệt duy nhất có thể là một chiếc vòng cổ bằng vàng

“Cà phê.”

Đôi môi mỏng manh của Hạ Tây Chấp giật giật, nói ra hai chữ.

Nhìn thấy Khương Dạng như vậy, trong lòng Hạ Tây Chấp cảm thấy nhẹ nhõm một hồi, nhưng cũng có chút mất mát

“Thật xin lỗi, cửa tiệm của chúng tôi không bán cà phê.”

Giọng nói của Khương Dạng lễ phép nhưng lại xa cách.

Anh không thích bị Khương Dạng coi như một người xa lạ

Hạ Tây Chấp vừa mới hơi thả lỏng lông mày lại cau lại, thậm chí hiện lên một chút tức giận nhàn nhạt.

Chỉ cần liếc mắt nhìn anh một cái, đều cảm thấy hai chân mềm nhũn, cả người đổ mồ hôi lạnh chảy ròng ròng

Anh không thích bị Khương Dạng coi như một người xa lạ

Nhưng khi Khương Dạng chỉ vào bảng Menu, anh vẫn quay đầu nhìn qua.

Người gọi món ở quầy lễ tân là một cô gái khoảng 18, 19 tuổi.

Quả dâu tây, quả xoài, quả cam ngọt….

Thiếu nữ ở quầy lễ tân run rẩy, hai tay theo bản năng rời khỏi quầy thu ngân, dáng vẻ chuẩn bị sẵn sàng bảo vệ tính mạng bất cứ lúc nào.

Hạ Tây Chấp nhìn những từ “ra vẻ đáng yêu”, còn có cái tên vừa nhìn đã ngọt ngào, lông mày càng nhíu chặt hơn.

Anh nói: “Em giúp anh đi.”

Không có lý do gì cả, bởi vì vị khách này vừa bước vào cửa thật sự… Quá đáng sợ.

Khương Dạng biểu hiện rất bình tĩnh, “Được, anh muốn một cốc trà sữa trân châu”

Ngón tay mảnh mai trắng nõn chỉ màn hình điện tử một cách thành thục.

Hạ Tây Chấp nhìn chằm chằm đầu ngón tay của cô, lúc nhìn thấy độ ngọt nói, “Đừng ngọt quá. ”

Ngón tay Khương Dạng không dừng lại, nhẹ giọng nói.

Ngay cả đồng tử cũng đang run rẩy

“Được, rất ngọt”

Nhấp vào.

Với tiếng chuông gió leng keng, lại có một khách hàng bước vào cửa tiệm.

Xác nhận.

Quả dâu tây, quả xoài, quả cam ngọt….

Hạ Tây Chấp ở bên cạnh nhìn, khóe miệng giật giật, nhưng lại không phát ra âm thanh gì.

Trong quán trà sữa không nhiều nhân viên lắm, lúc này cũng không có bao nhiêu khách hàng, Khương Dạng đặt hàng trước, sau đó tự tay pha trà sữa.

Cô cầm một cái thìa nhỏ màu bạc, khuấy xi-rô đổ vào cốc, hết thìa này đến thìa khác.

Cánh tay mảnh mai khẽ giơ lên, lúc cúi đầu lộ ra một phần gáy trắng nõn như ngọc, động tác uyển chuyển duyên dáng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận