Chương 12

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 12

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Dì Lam.” Hắn lạnh lùng hô.

“Dạ.” Tô Lam đi đến trước mặt hắn quỳ xuống.

“Đã không phải cái này tiểu nữ bộc, chắc hẳn hạ dược chính là dì!”

“Không có khả năng, không phải mẹ tôi làm.” Tô Mộ Thu không chút suy nghĩ hô lên âm thanh.

“Thật lạ , người của tôi báo cáo, chỉ có hai người các ngươi tiếp xúc qua cà phê, cũng không phải cô, cũng không phải bà ấy, như vậy là ai? Cô ko phải nhất quyết chính mình ko làm sao? Hay là cô nghi vấn Phượng gia ám vệ năng lực? Ân?”

Nhu hòa nguy hiểm ngữ khí, ánh mắt lạnh lùng như băng.

Tiếp xúc gần gũi ánh mắt của hắn, nàng cảm giác được trái tim thật giống như bị người ta hung hăng bóp, nghiền nát.

Phượng Dạ Hoàng bỏ qua nàng, thoả mãn nhìn xem nàng ngã ngồi trên mặt đất.

“Ta tin tưởng Tô Lam sẽ không làm loại sự này ” Một bên Phượng Dật Hành mở miệng,“Còn có Mộ Thu nha đầu, ta đã thấy con bé mấy lần, nàng không giống như là loại người này.”

Hắn bây giờ nhìn không nổi nữa, con của mình cá tính có bao nhiêu ác liệt hắn phi thường tinh tường.

“Đại thiếu gia, Tô Lam tại Phượng gia làm vài chục năm đầu bếp nữ, đối Phượng gia trung thành và tận tâm, quả quyết chắc là không làm ra loại sự tình này .” Quản gia Mục Nguyên đứng ra nói chuyện.

“Chính là, nếu như con gái bà ấy làm ra loại sự tình này cũng rất bình thường, đúng không? Hoàng ca ca.” Lục Nhã mở mắt thật to, mỉm cười ngọt ngào,“Hiện tại kịch truyền hình đều là như vậy diễn !”

“Phải không?” Phượng Dạ Hoàng than nhẹ,“Ta đây muốn như thế nào xử phạt bà?”

“Không phải mẹ, là tôi, là tôi hạ dược.” Tô Mộ Thu thanh âm vang lên,“Tôi đã chán ghét qua loại bình dân cuộc sống, tôi muốn làm Phượng gia nữ chủ nhân, hưởng thụ quyền lực cùng tiền tài quay quanh cảm giác, biện pháp mau lẹ nhất chính là cùng Phượng gia đại thiếu gia phát sinh quan hệ, tốt nhất còn có thể may mắn mang thai hài tử, chỉ là không nghĩ tới, tôi giống như đánh giá thấp Phượng gia đại thiếu gia.”

Thừa nhận a! Hắn đã nhận định nàng là loại người thấy sang bắt quàng làm họ, hám làm giàu nữ tử. A, không nghĩ tới, loại nội dung vở kịch cũ rích này lại phát sinh trên người nàng.

Khuôn mặt được che đậy dưới mái tóc dài phủ xuống, hai hàng lệ không tiếng động dọc theo bên má chảy xuống.

Toàn thân đau quá! Mệt mỏi quá! Nàng…muốn ngủ!

“Thu nhi.”

Mẹ lo lắng la lên là lúc nàng trước khi lâm vào hắc ám nghe được

“Mẹ, ba ba muốn đi đâu nhi?”

“Mẹ, ba ba có phải là không cần chúng ta ?”

“Mẹ không khóc, ba ba không cần người, nhưng Thu nhi cần, từ nay về sau do Thu nhi bảo vệ mẹ.”

Non nớt thanh thúy thanh âm phảng phất trong tai, Tô Lam ngồi ở mép giường, nắm bàn tay nhỏ bé của Tô Mộ Thu đang hôn mê, yên lặng rơi lệ.

Lông mi thật dài như cây quạt chớp vài cái, Tô Mộ Thu “ưm” một tiếng, mở ra một đôi thủy đồng.

“Thu nhi.” Tô Lam kinh hỉ nhìn xem nàng.

“Mẹ…” Thanh âm của nàng khàn khàn, “Nước…” Yết hầu khó chịu.

“Hảo, đợi mẹ một lát.”

Tô Lam đứng lên, đi vài bước đến bên bình đựng nước rót ra một ly nước ấm, lại trở lại bên giường, nâng dậy nhỏ gầy thân thể,“Từ từ uống.”

Tô Mộ Thu muốn đưa tay tiếp nhận ly, lại phát hiện toàn thân bủn rủn đau đớn, một điểm lực đều không có, nàng đành phải bỏ cuộc.

Buông ly nước xuống, Tô Lam không đành lòng nhìn xem nàng,“Thu nhi, vì cái gì? Con vì cái gì ngốc như vậy?”

“Rất ngốc sao? Con không biết, mẹ, chỉ cần con lên làm Phượng gia nữ chủ nhân, chúng ta có thể hưởng tài phú , chúng ta có thể…….”

“Thu nhi.” Tô Lam ôm thật chặc thân thể gầy yếu,“Mẹ biết không phải con, con vì cái gì ngốc như vậy thừa nhận?”

Nghe được mẹ lời nói nghẹn ngào, Tô Mộ Thu vỗ nhè nhẹ lưng mẹ,“Mẹ đừng khóc.”

“Rốt cuộc là ai? Là ai hạ dược.” Tô Lam bi thống khóc hô, đau lòng ôm chặt thân thể trong ngực.

Tô Mộ Thu nhắm mắt, trong lòng tuôn ra từng đợt khổ sáp.

Là ai ở làm đã không còn quan hệ, quan trọng nhất là…..

“Mẹ, hắn ta có nói cái gì ko?” Thanh âm có điểm căng cứng.

Tô Lam biết rõ nàng nói tới ai,“Đại thiếu gia nói đã không có cái gì tổn hại, hắn sẽ không truy cứu việc này, chúng ta có thể tiếp tục lưu lại Phượng gia.”

Tô Mộ Thu thở dài một hơi.

“Thu nhi, thực xin lỗi, đều là mẹ sai, mẹ không nên để con đem cà phê! Thu nhi, chúng ta rời Phượng gia a!” Tô Lam tự trách.

“Không cần.” Tô Mộ Thu một ngụm từ chối.

“Thu nhi, mẹ không sao, rời Phượng gia mẹ cũng có thể…..”

“Mẹ.” Tô Mộ Thu cắt đứt lời của nàng,“Đừng nói nữa, chúng ta ở lại Phượng gia.”

“Thu nhi.” Tô Lam lại rơi lệ,“Đều là mẹ liên lụy con, mẹ thực xin lỗi con.”

Tô Mộ Thu nhẹ nhàng lau nước mắt trên mặt mẹ,“Không cho phép nói lời này, mẹ có nhớ hay không, Thu nhi nói sẽ bảo vệ mẹ.”

Tô Lam lòng chua xót, nước mắt rơi càng nhiều, khẽ vuốt vết tím xanh trên mặt nàng,“Có đau hay không?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận