Chương 12

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 12

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tình đầu rồi cũng đi qua, tại sao cô cứ mãi nhớ lại kỷ niệm đau khổ đó nhỉ? Trời ạ, năm đó còn khóc sưng cả mắt, ăn vạ ở phòng trọ Diệp Tuyết suốt một tuần lễ. Giờ nhớ lại, thấy thật mất mặt.

Tịch Hiên cũng vội nhớ đến những lời tỏ tình của Diệp Thiên Tân năm cậu ta 18 tuổi. Cô có ngó qua nhìn cậu ta, nửa khuôn mặt không góc chết kia, khiến cô có chút dao động.

Hiên Hiên, tôi thích em.

Mặc kệ em hơn tôi 5 tuổi hay 10 tuổi, tôi vẫn thích em.

Tôi sẽ trở thành người đàn ông có thể che chở được cho em, hãy tin tôi!

Những lời của cậu nhóc 18 tuổi, lúc đó Tịch Hiên cô làm sao tin được? Cô năm đó đã 23 tuổi, không phải thiếu nữ 18 tuổi như cậu ta mà có thể động lòng. Thế nhưng cậu ta vẫn theo đuổi cô, cho đến khi một ngày Diệp Tuyết bảo rằng cậu ta nhận được học bổng từ trường Oxford nổi tiếng và đã đi du học.

Cứ thế tâm trạng cô yên bình được 7 năm, còn hiện tại? Cô cũng chẳng biết.

Tại sao khi gặp lại Diệp Thiên Tân, lòng cô cũng rối bời đôi chút. Cậu ta không sôi nổi, nồng nhiệt như lúc trước, chỉ là tâm trạng luôn ôn hoà, muốn người ta chán ghét cũng không được. Vừa sợ hãi khi đến gần, vừa muốn được nếm vị mùi sợ hãi đó.

Bấu ngón tay vào lòng bàn tay, Tịch Hiên cô nên thoải mái hơn mới phải. Chỉ là một buổi hẹn hò, có gì mà không dám?

Được, hẹn hò thì hẹn hò!

Tịch Hiên muốn đến một nơi thoáng đản, yên bình nên từ người được mời hẹn hò sang người chọn địa điểm để hẹn hò. Diệp Thiên Tân cũng không từ chối, anh còn rất vui vẻ chấp thuận.

Nhà hàng The Ocean. Tên như chính nội dung của nhà hàng, chuyên đặc sản là biển và cả một vùng biển nhiệt đới nhân tạo xinh đẹp, nếu nói đây là khu du lịch biển sinh thái cũng chẳng sai, nó như Maldives thu nhỏ của Ấn Độ Dương vậy. Tịch Hiên đã đến đây được ba lần, điều kiện ở đây rất tốt, mỗi lần đến là mỗi lần cô phải ở lại vài hôm mới chịu rời đi.

Trong buổi chiều lộng gió, Tịch Hiên bước xuống bãi cát trắng, đón nắng chiều. Cô không đợi Diệp Thiên Tân, cứ nhẹ nhàng đi vòng quanh bãi biển đẹp.

Lâu lắm rồi cô mới đến biển, mùi vị mằn mặn của gió biển, cảnh biển yên bình thoải mái trong lòng. Khoác trên vai chiếc khăn len mỏng, cô bận một chiếc váy xoè màu trời tuyệt đẹp.

Hai hàng mi cong cong, đôi môi đỏ mọng khuôn mặt đầy ưu tư, mái tóc được nhuộm màu nâu sáng trong hoàng hôn càng trở nên yêu kiều, diễm lệ.

Diệp Thiên Tân sau khi đậu xe, trở ra không thấy Tịch Hiên đâu. Anh liền hốt hoảng chạy lòng vòng, đến khi thấy bóng nhỏ đứng cạnh cây dù ngoài bải biển thì tâm trạng mới thở phào nhẹ nhõm được.

Cô gái này, bảo muốn hẹn hò cùng anh, lại bỏ anh đi trước.

Đang chạy đến chỗ cô, liền thấy có hai thanh niên đã đến trước, dường như đang nói gì đó. Làm quen ư? Khuôn mặt Diệp Thiên Tân liền sa sầm, hầm hầm bước đến.

Vâng, hai người cứ bước đến cửa hàng sát cạnh bãi biển, sẽ thấy được chổ thuê xe đạp. Tịch Hiên nhiệt tình, cô nói tiếng Anh rất lưu loát, hướng dẫn cho hai vị khách nước ngoài tìm chổ thuê xe đạp.

Cô nói tiếng Anh rất giỏi. Người đàn ông tóc vàng khen ngợi.

Cám ơn, quá khen. Tịch Hiên cũng chỉ đáp lại lời khen, vẫn lịch sự nở nụ cười duyên.

Người đàn ông tóc đen đi chung, dường như để ý đến cô, ngã ngớn hỏi: Cô rất xinh đẹp, có muốn cùng chúng tôi đi uống chút gì đó không?

Bàn tay người đàn ông tóc đen liền nắm lấy tay cô, hôn vào tay cô một phát làm cô thất kinh. Rút tay về, cô miễn cưỡng nở nụ cười từ chối, Xin lỗi, tôi không có nhã hứng.

Vừa xoay người bước đi, liền bị níu kéo lại, Tịch Hiên bực mình muốn cáu gắt, nhưng nhìn đến người đàn ông nắm lấy tay cô không phải là hai người nước ngoài to xác kia, mà là Diệp Thiên Tân.

Bình luận (0)

Để lại bình luận