Chương 12

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 12

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chiếc áo sơ mi đã nát tươm bị Tần Khiêm vứt xuống sàn nhà lạnh lẽo. Làn da trắng ngần như sứ của Vân Khê phơi bày dưới ánh đèn vàng vọt, nhưng điều khiến Tần Khiêm khựng lại không phải là sự quyến rũ, mà là một sự thật khiến hắn vừa tức giận vừa xót xa.
Trước mắt hắn không phải là đôi gò bồng đảo mềm mại như hắn tưởng tượng, mà là một lớp băng vải trắng toát, dày cộm quấn chặt lấy vòng một của cô, ép phẳng lì mọi đường cong nữ tính, thít chặt đến mức hằn lên những vết đỏ trên da thịt non mềm.
Đôi mắt Tần Khiêm tối sầm lại, ngón tay thô ráp của hắn miết nhẹ lên lớp băng vải thô cứng, cảm nhận nhịp tim đang đập loạn xạ như trống dồn của cô bên dưới lồng ngực bị o ép.
“Băng quấn ngực?” Hắn lẩm bẩm, giọng nói trầm xuống đầy nguy hiểm. “Em ghét làm phụ nữ đến thế sao? Em muốn chối bỏ cơ thể tuyệt đẹp này để làm cái gì? Để tỏ ra mạnh mẽ? Ngu ngốc!”
Vân Khê cắn chặt môi đến bật máu, mặt đỏ bừng vì xấu hổ và tủi nhục. Đây là bí mật lớn nhất, là lớp áo giáp an toàn nhất của cô suốt mười năm qua để cô tồn tại trong thế giới khắc nghiệt này. Giờ đây, nó bị hắn phơi bày trần trụi, bị hắn nhìn thấu với ánh mắt soi mói.
“Đừng nhìn! Đồ khốn! Anh cút đi!” Cô hét lên, nước mắt lưng tròng, cố gắng dùng tay che chắn, co người lại như một con tôm nhỏ.
“Đừng nhìn? Em là người phụ nữ của tôi, có chỗ nào trên người em mà tôi không được nhìn?”
Tần Khiêm cười gằn, một tay giữ chặt hai cổ tay cô đè lên đỉnh đầu, tay kia luồn vào khe hở của lớp băng vải. Hắn dùng sức mạnh kinh người của mình, giật mạnh.
“Xoẹt… Xoẹt…”
Tiếng vải bị xé rách vang lên liên tiếp. Lớp băng vải cuối cùng đứt đoạn, rơi xuống.
Như lò xo bị nén lâu ngày được giải phóng, hai bầu ngực trắng nõn, căng tròn lập tức nảy lên, rung rinh đầy sức sống ngay trước mắt hắn. Đỉnh ngực hồng hào, tươi non như nụ hoa chớm nở vì bị đè nén lâu ngày mà ửng đỏ, dựng đứng lên đầy khiêu khích trong không khí se lạnh của căn phòng.
Đồng tử Tần Khiêm co rút lại. Hơi thở của hắn trở nên nặng nề, ồ ạt. Đẹp! Quá đẹp! Một vẻ đẹp phồn thực, dâm mị trái ngược hoàn toàn với vẻ ngoài nam tính, khô khan thường ngày của cô. Hắn như kẻ chết khát tìm thấy ốc đảo, cơn dục vọng bùng lên dữ dội thiêu đốt mọi lý trí còn sót lại.
“Đừng! Tần Khiêm!” Vân Khê hét lên trong tuyệt vọng, cảm giác xấu hổ khiến toàn thân cô nóng ran như lửa đốt.
Nhưng Tần Khiêm đâu cho cô cơ hội trốn thoát. Hắn cúi xuống, tham lam vùi mặt vào khe ngực sâu hun hút, hít hà mùi hương da thịt nồng nàn trộn lẫn mùi sữa tắm dịu nhẹ. Một tay hắn bao trọn lấy một bên bầu ngực, bóp mạnh, nhào nặn tùy ý, cảm nhận sự mềm mại đàn hồi tuyệt vời trong lòng bàn tay.
“Ưm… đau… nhẹ tay…” Vân Khê rên rỉ, cơ thể cong lên.
“Đau sao? Thế này thì sao?”
Hắn giảm lực, chuyển sang xoa nắn nhẹ nhàng hơn, nhưng lại đầy kỹ thuật. Ngón tay cái thô ráp của hắn miết qua miết lại trên đầu nhũ hoa nhạy cảm, trêu chọc nó, xoay tròn quanh quầng ngực, kích thích nó cho đến khi nó sưng cứng lên như hạt đậu đỏ. Cảm giác tê dại từ ngực truyền thẳng xuống bụng dưới, khiến Vân Khê không tự chủ được mà kẹp chặt hai chân.
“Mềm quá… Lớn hơn tôi nghĩ…” Tần Khiêm thì thầm, giọng nói đục ngầu dục vọng. Hắn ngẩng đầu lên, đôi mắt đen láy nhìn cô đầy chiếm hữu. “Tại sao lại giấu đi bảo vật thế này? Em muốn trừng phạt đàn ông cả thế giới này sao? Nhưng tiếc quá, bây giờ nó thuộc về tôi rồi.”
“Buông ra… Đồ biến thái…” Vân Khê vừa mắng vừa thở dốc, giọng nói đã mất đi sự đanh thép, thay vào đó là sự nức nở yếu ớt.
Tần Khiêm không trả lời, hắn cúi xuống ngậm lấy một bên nhũ hoa đang run rẩy. Đầu lưỡi nóng ấm, ướt át của hắn liếm vòng quanh quầng ngực, rồi mút mạnh lấy đỉnh hồng, day day, cắn nhẹ.
“Aaa…”
Vân Khê cong người lên, ngón tay vô thức luồn vào mái tóc đen dày của hắn, không biết là muốn đẩy ra hay muốn ấn hắn vào sâu hơn. Cảm giác tê dại lan tỏa khắp các dây thần kinh, đánh tan sự phòng vệ cuối cùng của cô. Hắn… hắn là khắc tinh của cô! Hắn đang bóc trần sự yếu đuối, sự khao khát đàn bà tiềm ẩn sâu trong con người cô mà chính cô cũng đã lãng quên.
“Khê Nhi… Em rất nhạy cảm… Cơ thể em thành thật hơn cái miệng cứng đầu của em nhiều!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận