Chương 12

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 12

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Người đàn ông lặng đi mấy giây, nhìn chằm chằm vào gương mặt hồng hào của cô, hơi thở bỗng chìm xuống, nhếch miệng cười.

“Được chứ.” Anh đáp, đoạn mở cửa, nghiêng người, ý bảo cô vào nhà trước.

Tô Anh mới đến nhà anh lần đầu, song lại chẳng có vẻ gì là câu nệ.

Nhà anh có bố cục giống nhà cô, nhưng cách bài trí thì hoàn toàn trái ngược, lấy màu sắc chủ đạo là đen và trắng, điểm xuyết màu xám đậm, cả căn phòng toát lên một cảm giác giá lạnh.

Không rõ vì sao, cô lại nghĩ đến câu “Thầy ấy không thích phụ nữ” của Bánh Bao Đậu, tức khắc bực bội không thôi.

Tống Đĩnh Ngôn bước đến, đổ mình lên sô-pha, hoàn toàn thả lỏng cơ thể.

“Có cần thầy dẫn em vào phòng tắm không?” Anh khép hờ mắt, nhẹ nhàng xoa bóp huyệt thái dương.

Tô Anh lắc đầu, “Dạ không ạ.” Dứt lời, cô xoay người, lắc eo bước về phía phòng tắm.

Vào phòng tắm rồi, cô hóa thân thành một thám tử, lật xem toàn bộ đồ đạc ở trong, sau cùng nở nụ cười mỹ mãn.

Ha, đúng như cô đã dự đoán, không có bất kỳ vật dụng nào của phái nữ cả.

Đứng trong phòng tắm của anh, dùng sữa tắm anh hay dùng khiến cô có cảm giác như đang hòa làm một thể với anh. Chỉ hơi mơ mộng thôi là có thể mường tượng ra cơ thể cao ngất đứng dưới vòi hoa sen của anh ướt đẫm vì dòng nước ấm.

Dưới thân cô bỗng tê dại.

Tô Anh liếm đôi môi khô khốc, cô có thể cảm nhận rõ nơi riêng tư đang động tình. Dù có làn nước ấm mềm mại cọ rửa, nơi kia vẫn không ngừng tuôn ra mật dịch trong suốt.

Cô hơi hơi dẩu môi.

Làm sao bây giờ? Cô thực sự sắp không kiềm nổi rồi.

Đầu Tống Đĩnh Ngôn nhoi nhói, anh tựa lên sô-pha, nhắm mắt nghỉ ngơi. Tiếng nước trong phòng tắm dần dần ngừng lại, chẳng bao lâu sau, tiếng bước chân nhẹ nhàng truyền đến.

Người đàn ông ngẩng đầu, bỗng nhiên ngừng thở.

Cơ thể người con gái chỉ được bọc trong một tấm khăn tắm trắng phau, lộ ra bờ vai mảnh khảnh và đôi chân nõn nà, cặp gò bồng đảo mềm mại vẽ nên một rãnh sâu hun hút, hiển hiện trước mắt anh.

Mái tóc hơi ướt rũ hờ trên vai, có lẽ là vì xông hơi nước một thời gian dài nên làn da trắng nõn của cô như trở nên trong suốt. Gương mặt không son phấn sáng bóng như trứng gà bóc, ngũ quan vốn quyến rũ chìm trong quầng sáng dịu mê người.

Cô đứng ở giữa phòng khách, hai tay giữ mép khăn, nhìn anh với đôi mắt trong veo.

Sắc mặt Tống Đĩnh Ngôn tối sầm, lập tức đứng dậy bước về phía cô.

Con tim Tô Anh run rẩy theo từng bước chân anh, luồng khí âm ỉ thiêu đốt dưới đáy lòng chực trào lên miệng, rồi bị cô chặn cứng nơi cổ họng. Cô vừa chờ mong, lại vừa thấy hơi bối rối.

Dẫu can đảm cỡ nào thì chung quy cô vẫn chỉ là một nữ sinh chưa tỏ “sự đời”, không căng thẳng mới là lạ.

Người đàn ông dừng chân khi chỉ còn cách cô một bước, mắt lóe ánh đỏ, khẽ cười: “Em cố ý mặc vậy đấy hả?”

Anh thản nhiên hỏi thế, Tô Anh lại thấy ngượng hẳn, thẽ thọt giải thích: “Em không có đồ khác để thay ạ…”

Lý trí gần như biến mất trong Tống Đĩnh Ngôn khi men say đã thấm đẫm vào người anh. Tiếng hít thở khàn khàn và nặng nề rõ mồn một trong đêm khuya yên ắng.

“Không lừa thầy đấy chứ?” Anh dịu dàng nhướng mày.

Tô Anh không thích ngữ điệu nghi ngờ của anh, toan xua tay theo bản năng. Ngón tay cô vừa rời khỏi khăn tắm, tấm vải trắng phau không được cố định tuột khỏi cơ thể mềm mại, nhẹ nhàng rơi xuống mặt đất.

Căn phòng, càng thêm tĩnh lặng.

Tô Anh không mặc gì dưới lớp khăn tắm, cơ thể đẹp không một tỳ vết của người thiếu nữ cứ thế hiển hiện trước mắt Tống Đĩnh Ngôn.

Cô luống cuống, “Thầy Tống, em…”

Người đàn ông nhắm mắt lại, khô khốc nói: “Quấn lại đi.”

Tô Anh cong môi cười, dù anh cố giấu cỡ nào, cô vẫn nghe được hơi thở nhục dục trong từng con chữ của anh.

E là mới nãy anh đã nhìn không sót gì.

Bình luận (0)

Để lại bình luận