Chương 12

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 12

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Sự Lựa Chọn Nghiệt Ngã
“Tiểu Tinh Tinh, thực xin lỗi con…” Dì Hồng ngồi thụp xuống, giọng nói vỡ òa, đầy chua xót và bất lực. “Dì đành phải nói thật cho con biết. Dì Hồng lúc này thực sự đã cùng đường tuyệt lộ rồi. Mấy năm nay nhan sắc tàn phai, khách khứa thưa thớt, vận may trên chiếu bạc thì đen như mõm chó. Dì vốn định thắng một vố lớn để có tiền cho con đi học, ai ngờ thua sạch sành sanh, lại còn vay nặng lãi của tên Bàn Tử xã hội đen. Nếu con cứ đi theo dì, sớm muộn gì cũng bị bọn chúng bắt đi gán nợ, bán vào động quỷ. Dì làm sao có mặt mũi nào xuống suối vàng gặp mẹ con?”
Nhìn đôi mắt to tròn ngập nước và khuôn mặt trái xoan xinh xắn cực kỳ giống người bạn thân bạc mệnh của mình, dì Hồng cảm thấy tim mình như bị ai bóp nghẹt. Bà quay mặt đi, bàn tay run rẩy mò mẫm trong túi xách lấy ra bao thuốc lá và cái bật lửa rẻ tiền. “Tách” một tiếng, ngọn lửa bùng lên, bà rít một hơi thật sâu, để làn khói trắng đục che mờ đi đôi mắt đang đỏ hoe.
Mùi khói thuốc khét lẹt xộc vào mũi khiến Tiểu Tinh Thần ho sặc sụa. Cô bé buông một tay ra bịt mũi, nhưng tay kia vẫn sống chết nắm chặt lấy gấu áo dì, sợ rằng chỉ cần buông lỏng một giây thôi, dì sẽ biến mất mãi mãi.
“Có trách thì trách mẹ con số mệnh quá khổ. Đã làm cái nghề ‘bán trôn nuôi miệng’ này rồi mà còn dại dột tin vào tình yêu, chưa kết hôn đã chửa hoang. Trẻ tuổi lại mắc bệnh nan y, chết thì chết quách đi cho xong, sao lại còn để lại con bơ vơ trên đời này? Ngay cả cha ruột của con là ai, dì cũng không biết, biết tìm ở đâu mà bắt đền?”
Người phụ nữ tiếp tục lải nhải, vừa như than thân trách phận, vừa như đang cố thuyết phục chính mình rằng hành động vứt bỏ này là đúng đắn.
“Tiểu Tinh Tinh, con yên tâm. Dì Hồng đã hỏi thăm kỹ rồi, cô nhi viện Thái Dương Gia này rất tốt, có cơm ăn áo mặc, lại được đi học. So với việc lang thang cùng dì, chịu đói chịu rét, nơm nớp lo sợ chủ nợ thì ở đây sướng như tiên. Con ráng chờ, chờ dì Hồng kiếm được tiền, trả hết nợ, dì sẽ quay lại đón con ngay. Dì thề đấy, dì không lừa con đâu…”
Sau một hồi thao thao bất tuyệt, hứa hẹn đủ điều, bàn tay nhỏ bé của Tinh Thần rốt cuộc cũng từ từ, chậm rãi buông lỏng ra. Ánh mắt cô bé tối sầm lại, chấp nhận sự thật phũ phàng.
Dì Hồng gạt vội giọt nước mắt lăn dài trên má, vứt tàn thuốc xuống đất, dùng gót giày di mạnh. Bà đứng dậy, xoa đầu đứa trẻ lần cuối rồi dứt khoát xoay người bước đi. Phía sau lưng, tiếng gọi non nớt, run rẩy vang lên xé lòng: “Dì Hồng…”
Người phụ nữ khựng lại một nhịp, sống mũi cay xè, nhưng bà không dám quay đầu lại, cũng không dám lên tiếng trả lời. Bà cắn chặt môi đến bật máu, nhấc đôi giày cao gót bảy phân nện mạnh xuống đường “cộc, cộc, cộc”, bước đi thật nhanh như chạy trốn khỏi tòa án lương tâm.
Từ xa, nấp sau tấm biển quảng cáo của cửa hàng tiện lợi đối diện cô nhi viện, dì Hồng lén nhìn sang. Thấy cánh cổng sắt nặng nề mở ra, một nhân viên nữ từ bên trong bước ra dắt tay cô bé đang đứng co ro trong góc tường đi vào, bà mới thở phào nhẹ nhõm, buông xuôi đôi vai gầy guộc. Bà chắp hai tay trước ngực, ngước nhìn lên bầu trời chiều ảm đạm, thầm cầu nguyện:
“Uyển Quyên, xin lỗi cậu, mình cũng chỉ có thể làm được đến thế này thôi. Cậu ở trên trời linh thiêng, hãy phù hộ cho con gái cậu sau này được người tử tế nhận nuôi, cả đời cơm no áo ấm, không phải lo nghĩ. Cầu cho nó gặp được người đàn ông tốt, đừng đi vào vết xe đổ của mình và cậu, đừng để cuộc đời nó trôi dạt như cánh bèo…”
Ánh hoàng hôn màu đỏ quạch chiếu xiên qua cổng cô nhi viện, kéo dài bóng dáng cô độc của đứa trẻ. A Mỹ, nhân viên công tác xã hội của viện, bước đến trước mặt cô bé. Khuôn mặt trắng hồng, đôi mắt to tròn ngấn lệ, thật là một đứa trẻ xinh đẹp như thiên sứ bước ra từ tranh vẽ, nhưng lại mang nét buồn thảm khiến người ta xót xa.
“Bé con, sao em lại đứng một mình ở đây? Người nhà em đâu rồi?” A Mỹ dịu dàng nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của cô bé.
Trong đôi mắt trong veo của Tiểu Tinh Thần trào ra hai dòng lệ nóng hổi. Cô bé mím chặt đôi môi nhỏ, rụt tay lại, lùi về phía sau, cảnh giác và sợ hãi. Một câu cũng không nói.
A Mỹ thở dài trong lòng. Lại một đứa trẻ bị bỏ rơi. Hôm nay cô ra cổng là để đón một đứa bé trai được chuyển đến theo diện đặc biệt, không ngờ lại nhặt được bé gái không rõ lai lịch này trước.
“Bé con, nhà em ở đâu? Ai đưa em tới đây?”
“…”
“Sao em không nói gì vậy? Em tên là gì?”
“…”
“Đừng sợ, chị là A Mỹ, chị làm việc ở đây. Chị không phải người xấu đâu, chị có kẹo này!”
A Mỹ dùng hết vốn liếng dỗ dành trẻ con, nhưng tiểu nha đầu này tính tình thật bướng bỉnh, miệng ngậm chặt như trai ngậm ngọc, chỉ mở to mắt nhìn cô, nhất quyết không thốt ra nửa lời.
Đang lúc A Mỹ đau đầu không biết làm sao, phía sau bỗng vang lên tiếng còi xe cảnh sát hú vang. Một chiếc xe chuyên dụng đỗ xịch ngay trước cổng cô nhi viện.
“A, cảnh sát Viễn, chú đã tới rồi!” A Mỹ mừng rỡ, vội vàng đứng dậy đi ra đón.
“Chào A Mỹ, xin lỗi để cháu chờ lâu. Chú bận xử lý nốt mấy vụ án, giờ mới đưa thằng bé nhà họ Trình đến được.” Cảnh sát Viễn, một người đàn ông trung niên phúc hậu, bước xuống xe, tay xách một chiếc túi da màu đen.
Ở ghế phụ, cửa xe mở ra. Một bé trai trạc mười hai, mười ba tuổi bước xuống. Cậu bé mặc áo sơ mi trắng, quần âu phẳng phiu, sạch sẽ nhưng toát lên vẻ lạnh lùng, già dặn trước tuổi. Khuôn mặt cậu bé đẹp trai một cách sắc sảo, nhưng đôi mắt thì tĩnh lặng như mặt hồ chết, không gợn chút cảm xúc.
Cậu bé không chào hỏi, chỉ lẳng lặng nhận lấy hành lý từ tay cảnh sát Viễn, rồi đứng im như một bức tượng.
“Đứa nhỏ này… là vụ án đó sao?” A Mỹ kéo tay chú Viễn ra một góc, thì thầm hỏi.
“Haizz, cháu không xem tin tức sao? Chấn động cả thành phố đấy. Tổng giám đốc Tập đoàn Hành Viễn phá sản, nhảy lầu tự sát. Hai ngày sau vợ ông ấy cũng uống thuốc độc chết theo. Thảm khốc nhất là bà ấy đang mang thai năm tháng. Một nhà bốn người, chết ba, chỉ còn lại thằng bé này bơ vơ.” Cảnh sát Viễn lắc đầu chua xót.
Cậu bé đứng đó, nghe hết những lời thì thầm nhưng khuôn mặt vẫn không biến sắc. Cậu quay đầu, ánh mắt vô tình chạm phải cô bé đang đứng co ro trong góc tường.
Hắn nhìn cô, ánh mắt trầm tĩnh, sâu thẳm, mang theo sự đánh giá của một kẻ cùng cảnh ngộ. Cô cũng nhìn hắn, đôi mắt ướt đẫm lệ nhưng tràn đầy sự phòng bị.
Đó là lần đầu tiên Tinh Thần và Phó Hoành (khi đó tên là Tiểu Hằng) gặp nhau. Một kẻ bị vứt bỏ vì nghèo đói, một kẻ bị bỏ lại vì bi kịch gia đình. Hai số phận nghiệt ngã bắt đầu giao nhau tại nơi này.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận