Chương 12

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 12

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Âu Dương Kiện Vũ thì vẫn trầm mặc không nói, từ đầu tới cuối đều không có nói quá câu nào. Hắn chỉ lẳng lặng nhìn Bạch Trục Nguyệt, cũng không có biểu lộ gì đặc biệt.

Còn Mạc Thiếu Đình thì vẫn trầm ngâm, nhưng trên mặt lại có một tia nghi hoặc không dễ phát hiện. Hắn và Âu Dương Kiện Vũ giống nhau, đều không mở miệng nói câu nào, chỉ bình tĩnh ung dung mà ngồi xem trò vui.

“Tiên sinh, có lẽ đêm nay tôi không thể trở thành nữ nhân của ngài rồi. Kể ca đêm mai, đêm tiếp nữa, tất cả những đêm về sau, tôi sẽ không thể trở thành nữ nhân của ngài.” Thu Tiểu Quân nhìn sắc mặt hung ác, dữ tợn của Cao Bác Đạt, nghiêm túc nói.

“Tại sao?” Cao Bác Đạt nhướng mày.

Cô cong môi cười, “Bởi vì trong lòng tôi đã có nam nhân tôi yêu thích, vừa hay hôm nay anh ấy cũng ở đây.”

“Hả? Hắn là ai? Ở đâu?” Cao Bác Đạt nhíu mày, lạnh lùng hỏi, sau đó ngó nghiêng xung quanh.

“Ở kia kìa.” Cô chỉ tay về phía Mạc Hoa Khôi đang ưu nhã ngồi trên ghế, kiêu ngạo nói, “Nam nhân của tôi chính là tổng giám đốc tập đoàn Hoa Hướng Dương, Mạc Hoa Khôi.”

Nghe vậy, Cao Bác Đạt và mọi người ở đây đều đồng loạt mà nhìn về phía Mạc Hoa Khôi.

Lời cô vừa nói ra thật đúng là kinh người, Âu Dương Kiện Vũ ngồi trên ghế khách quý không nghĩ tới cô sẽ nói thế. Mạc Thiếu Đình cũng như vậy. Mạc Hoa Khôi lại càng không.

Nghe cô nói như vậy, Mạc Hoa Khôi cảm giác chính mình bị vu oan hãm hại, trong lòng cực kỳ khó chịu. Hắn nhìn mặt cô, giật nhẹ khóe miệng, lớn tiếng cười với Cao Bác Đạt: “Haha, Cao tiên sinh, nữ nhân này chỉ đang nói giỡn cùng ngài thôi. Tôi không quen biết cô ta, ngài chơi cô ta như thế nào cũng được.”

“Haha, Mạc tổng, không nghĩ tới cậu cũng ở đây?”” Nhìn thấy Mạc Hoa Khôi, hắn ta cao hứng mà nói, “Nữ nhân này không phải bạn gái của cậu à?”

“Không, không phải.” Mạc Hoa Khôi nhìn đến khuôn mặt của cô, tức giận mà nói.

“Nếu là như vậy, tôi không cần phải khách khí với cô ta nữa.” Cao Bác Đạt vừa nói, vừa nhấc tay lên, tát một cái thật mạnh vào mặt Thu Tiểu Quân, “Mẹ kiếp, dám lừa tao.”

Cái tát kia thật sự rất tàn nhẫn, nhưng Thu Tiểu Quân lại không cảm thấy đau chút nào. Chỉ là bởi vì không ngờ tới thế nên thân thể theo bản năng mà ngã xuống, bộ quần áo lỏng lẻo che đậy trên người cũng theo đó mà rớt ra, làm lộ hết cảnh xuân tươi đẹp.

Cao Bác Đạt là một người hung ác, dữ tợn. Mặt hắn mê muội mà nhìn thân thể khỏa thân của cô, xoay người ngồi lại trên ghế salon, ra lệnh cho mấy tên thuộc hạ phía sau: “Thứ đê tiện này là của tụi bay. Bây giờ, xử nó tại đây liền cho tao.”

“Thật không, đại ca…”

“Hắc hắc, đại ca, tụi em nhất định sẽ không làm anh thất vọng.”

Nghe được mệnh lệnh này của hắn, những tên nam nhân phía sau hưng phấn đến nỗi lộ ra bản tính cầm thú. Nhốn nháo mà bước từ phía sau hắn, gấp rút vây quanh thân mình Thu Tiểu Quân.

“Đừng, đừng tới đây. A, cút ngay!” Thu Tiểu Quân phản kháng, nhờ vào năng lượng cường đại trong người cô, cô có thể một cước đánh bay bọn chúng. Nhưng cô phải chịu đựng, nhẫn nhịn không ra tay, “Mấy người, thứ hỗn đản, cút ngay cho tôi… Đừng đụng vào tôi, a a a…”

Cô hiểu rõ đạo lý, nữ nhân quá mạnh mẽ thì sẽ không được nam nhân yêu thích. Rất nhiều nam nhân đều có loại cảm giác muốn bảo vệ những nữ nhân nhỏ bé, dịu dàng, bản thân cô nên điềm đạm, đáng yêu một chút thì có lẽ mới có thể thuần phục bọn họ.

“Huhu, không được, buông tôi ra, buông tôi ra đi mà.” Có một số việc, không thể nằm trong tầm kiểm soát của cô. Trong lúc cô đang ngẩn ngơ thì mấy tên nam nhân cường tráng đã mạnh mẽ áp chế cô xuống đất.

Cô nhận ra, hiện tại nếu mình không phản kháng, sẽ ngay lập tức trở thành món đồ chơi phát tiết của đám nam nhân này. Trong lòng cô vừa hoảng loạn, cũng thực sợ hãi. Cô cố gắng hết sức mà ngẩng mặt lên, đưa mắt nhìn về phía nam nhân nho nhã anh tuấn cao quý ngồi trên ghế kia. Tim, đau như dao cắt, nước mắt không ngừng tuôn ra, cô nghẹn ngào gọi tên hắn, “Âu Dương Kiện Vũ, cứu em… Huhu, Kiện Vũ, cứu em…”

Thu Tiểu Quân vừa hoảng loạn, vừa sợ hãi. Cố hết sức ngẩng khuôn mặt trắng bệch lên, đôi mắt nhìn về nam nhân anh tuấn nho nhã đang ngồi trên ghế khách quý. Tâm đau như dao cắt, nước mắt rơi xuống, cô nghẹn ngào mà kêu tên của hắn, “Kiện Vũ, cứu em. Huhu, cứu em.”

Nghe tiếng cô kêu, Mạc Hoa Khôi và Mạc Thiếu Đình có chút sửng sốt. Và hiển nhiên, người ngạc nhiên nhất ở đây chính là Âu Dương Kiện Vũ.

Làm sao cô ta lại biết mình?

Âu Dương Kiện Vũ có chút khó hiểu.

“Kiện Vũ, cậu biết cô ta à?” Mạc Hoa Khôi lập tức quay đầu nhìn hắn kinh ngạc.

“Không quen.” Hắn nhìn nhìn khuôn mặt của “Bạch Trục Nguyệt”, khẳng định trả lời.

“Nếu cậu không quen, làm sao cô ta lại kêu tên của cậu, rồi kêu cậu cứu cô ta cơ chứ?” Điều này làm Mạc Hoa Khôi nghĩ mãi cũng không ra.

“Không biết.” Chính hắn cũng không rõ nguyên do thì làm sao có thể trả lời.

Lúc này, Mạc Thiếu Đình cười cười, suy tư mà nhìn về phía khuôn mặt gợi cảm xinh đẹp mang theo chút nức nở của Bạch Trục Nguyệt, “Kiện Vũ, cô ta có thể là một học muội vẫn luôn yêu thầm cậu đó.”

Âu Dương Kiện Vũ cười nhạt, “Có lẽ vậy.”

“Kiện Vũ, Kiện Vũ cứu em…” Thu Tiểu Quân vẫn như cũ, nghẹn ngào gọi tên của hắn, tựa như chỉ có mình hắn mới là người có thể cứu cô. Nhưng khi thấy biểu tình thờ ơ, lạnh nhạt không quan tâm của hắn thì nước mắt không tự chủ được mà rơi xuống, dần dần tuyệt vọng, âm thanh kêu cứu cũng từ từ nhỏ xuống, dường như bất cứ lúc nào cô cũng có thể chết đi vì nguy hiểm, “Kiện Vũ… Cứu em…”

Biểu lộ bi thương và ánh mắt tuyệt vọng của cô đều bị hắn thu vào trong mắt.

Hắn không hiểu sao khi nhìn thấy cô như thế thì trong lòng có hơi hoảng loạn. Suy nghĩ một chút, hắn quyết định là sẽ cứu cô, thế nên từ tốn mà đứng lên.

Bình luận (0)

Để lại bình luận